Tiết trời Sài Gòn se se lạnh, cái không khí này nó gieo vào lòng người một nỗi buồn man mác : nhớ nhà, nhớ quê. Thèm một món gì đó nóng nóng, giòn tan để mà hít hà, xuýt xoa cho quên đi những nỗi nhớ. Bỗng nghĩ đến món ăn mà chỉ sau tết mới có – Bánh tét chiên.
Những gia đình ở quê năm hết Tết đến luôn nấu bánh chưng, bánh tét vào ngày cuối năm. Cảm giác ngồi canh nồi bánh bên ánh lửa bập bùng, trong tiết trời căm căm lạnh, không khí xuân ngập tràn, cảm giác ấy khó quên lắm, vừa hạnh phúc, ấm áp, vừa mong ngóng, hồi hộp như đợi những điều gì tốt lành ở phía trước.

Nếp giòn tan, mùi đậu xanh thơm ngon, tất cả nong nóng, giòn giòn, ăn mãi mà không chán.
Tết đến, những ngày Tết chủ yếu là đi chơi, thăm họ hàng, đi chùa cầu lộc, vãn cảnh... Bao nhiêu thức ăn thịt cá, bánh mứt dường như ai cũng ngán tận cổ. Bởi những thức ấy đi đâu cũng có, nhà nào cũng có, chỉ cần ngửi mùi là ngán, không cần thử... Nhất là bánh tét luộc, cắt ra, dù có mời mọc cỡ nào, nhìn hấp dẫn cỡ nào, khách quý chủ lắm mới ăn một hai miếng đáp lễ.
Vậy mà đùng một cái, Tết qua đi, lúc này má mới cắt đòn bánh tét lăn lóc trong tủ, cho dầu vào chảo, chờ thật nóng, bỏ bánh vào chiên vàng, càng ngả màu đậm càng hấp dẫn. Gắp chừng hai khoanh đặt trong đĩa, thêm miếng thịt kho tàu, chục củ kiệu, vài khoanh ớt, năm ba cọng cải mặn, cứ thử dùng đũa xẻ ngang xẻ dọc cho dễ ăn rồi đưa miếng lên miệng kèm các “phụ gia” đã kể, sẽ thấy ngon biết chừng nào.
Một mùi hương quyến rũ phảng phất, ăn một miếng không thể không làm tiếp miếng thứ hai. Nếp giòn tan, mùi đậu xanh thơm ngon, tất cả nong nóng, giòn giòn, ăn mãi mà không chán.
Vừa ăn bánh vừa nhớ Tết, và lại mong ngóng một năm trôi qua nhanh, để có thể về quê ăn tết cùng gia đình !

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|




(


