(TTQN) - Và đã đến lúc tôi và em phải chia tay nhau. Những tháng năm học trò đẹp như một giấc mộng và cuộc chia tay như một tiếng chuông làm cho tôi tỉnh giấc.
Tôi chưa hề nói gì với em và vì vậy, nếu chia tay, tôi có thể sẽ mất em. Do đó, rất vội vã và cũng rất lóng ngóng, tôi đã nói với em điều thầm kín ấy. Đôi mắt em mở to tròn xoe, tôi cảm nhận được những rung cảm nhẹ nhàng mà thẳm sâu nơi em từ giây phút ấy.
Rồi hai đứa phải chia tay nhau thật. Em vào đại học. Thực tế hơn tôi, nên em học kinh tế tận Sài Gòn. Tôi mộng mơ nên ôm vở vào ngồi ghế khoa văn ở Huế. Tôi viết thư cho em rồi đợi chờ. Lần đầu tiên tôi cảm thấy thời gian lê thê... Thư hồi âm của em chỉ có hai dòng: "Con trai văn khoa văn nói trăng nói mây. Liệu gió có cuốn đi không ?...". Tôi sung sướng quên cả ăn trưa, nằm lăn ra sàn nhà đọc thơ Nguyên Sa, Nguyễn Bính... Em nói vậy, có nghĩa là lời tôi nói với em trong buổi chia tay dạo nào đã không bị gió cuốn đi !?...

Hai đứa viết thư cho nhau đều đặn mỗi tuần. Mỗi lần đọc thư em, tôi đều nhắm mắt để hình dung ra giọng nói và điệu bộ rất Quảng của em. Em là con chim cánh mỏng bay xa, em là làn sương nhẹ tinh khôi của một buổi ban mai yên lành nơi đồng nội... Em là... Em là... Những lá thư em, tôi xếp cẩn thận trong một góc của chiếc vali nhỏ. Gió chẳng thể nào cuốn bay.
Mùa hè đại học đầu tiên, em và tôi cùng khăn gói về quê. Em lạ lẫm, ra dáng con gái thị thành, duy chỉ có ánh mắt vẫn còn thăm thẳm, vẫn lấp lánh như những vì sao giữa cánh đồng xa. Tôi thì vẫn cứ quê mùa và ngốc nghếch. Lần đầu tiên tôi cầm tay em sau hơn một năm ngỏ lời hò hẹn, từng ngón tay run run xao xuyến bồi hồi...
Năm học mới lại đến, em gởi thư cho tôi bằng một băng cassette. Em muốn tôi nghe trọn từng âm sắc trong lời em nói, từng độ rung tinh khôi của ngôn ngữ tình yêu. Em đặt tên cho lá thư - bằng một câu nhắc nhở: Để gió khỏi cuốn đi ! Rồi hai đứa đã gởi "thư" cho nhau bằng cách đó. Bên ngoài những lá - thư - âm -thanh, bao giờ em cũng dán những con tem rất nhiều màu sắc. Riêng tôi, vẫn cứ thích dán những con tem in hình bông lúa, cánh bướm hay một bông hoa dại...
Cứ tưởng tất cả - tôi, em và những cánh thư độc nhất vô nhị ấy, sẽ không bị cuốn đi. Vậy mà, cuối cùng gió đã ùa đến. Gió đã cuốn em đi, đi xa đến nửa vòng trời. Những lá thư tôi, em phong kín lại, cho vào một kiện hàng và gởi trả. Bên dưới dòng chữ From: Thảo - California - USA, em đã ghi thêm một dòng chữ nhỏ : Đừng để gió cuốn đi ! Tôi chợt thấy thương vô cùng những con tem in hình cỏ nội hoa đồng ngày xưa tôi gửi cho em...
Và tôi chợt hiểu, có những cái đã mất, mãi mãi. Nhưng những năm tháng ấy, những cánh thư ấy, gió chẳng thể nào cuốn đi !.
PHAN CHÍ ANH
___________
Bạn muốn gửi những lời yêu thương của mình cho gia đình, bạn bè, "người ấy"? Hãy gửi bài viết của bạn hoặc một bài viết hay nào đó, bạn vô tình đọc ở 360°, để góp phầnđịa chỉ: Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó. hoặc vào đây nhé. Chúc gia đình bạn, và bạn luôn hạnh phúc!

susu
:
|
Một tình yêu đẹp là khi chính những người đang yêu biết trân trọng nó. Hãy mở lòng để những cơn gió lùa đến và đừng để nó cuốn đi, để nó lưu vào trong tim ta chút vị ngọt ngào, đăng đắng của thứ gọi là"tình yêu". "Gió khẽ lay cành non biếc. Anh khẽ lay trái tim em trinh nguyên. Mong một ngày đôi ta mãi bên nhau. Như người tình trăm năm nguyện thủy chung" |
Mì Quảng
:
Một tình yêu thật đẹp. Yêu sao mà khó thể nhỉ .. Chàng trai ơi! cố lên nhé mọi điều sẽ tốt đẹp. (Và tôi chợt hiểu, có những cái đã mất, mãi mãi. Nhưng những năm tháng ấy, những cánh thư ấy, gió chẳng thể nào cuốn đi !.) Ko sai chút nào cả !! |
MrDuc
:
|
Ừ, chẳng thể nào cuốn đi đâu... Dẫu rằng chẳng thể ở bên nhau, nhưng như thế là cũng hạnh phúc rồi... Phải không? |
chuotcong
:
| Đúng là gió không thể cuốn đi , nếu như cả hai người cùng chung tay giữ chặt những iu thương, phải ko? Chúc cho hai bạn hạnh phúc nghen! À mà ca khúc tiếng anh trong bài tên là chi rứa ? Cho mình bít dzới! |
anhnguyettp
:
| ai do du chi den voi ta nhu con gio thoang qua thoi,nhung nho co gio ta moi thay minh duoc lay dong... |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|




.. Chàng trai ơi! cố lên nhé mọi điều sẽ tốt đẹp. (Và tôi chợt hiểu, có những cái đã mất, mãi mãi. Nhưng những năm tháng ấy, những cánh thư ấy, gió chẳng thể nào cuốn đi !.) Ko sai chút nào cả !!


