Tuổi Trẻ Quảng Nam

Chủ Nhật, 20 / 5 / 2012
Cỡ chữ
  • Cỡ chữ lớn
  •  Cỡ chữ mặc định
  • Cỡ chữ nhỏ

Món quà họp mặt

Gửi cho bạn bè

(TTQN) Bố chính thức bỏ mẹ con tôi để theo người phụ nữ khác khi tôi vừa tròn 10 tuổi và bé Ty sắp bước vào lớp 1. Mười tuổi, tôi chưa cảm nhận hết nỗi đau, nỗi mất mát khi ấy, chỉ biết hình như mình vừa trải qua cơn ác mộng kinh hoàng.

Ngày ấy, mẹ khóc hết nước mắt. Tôi cũng chẳng thiết tha với những con búp bê xinh xắn bố mang về từ trong Nam, khi lần về đó là lần bố thông báo với mẹ con chúng tôi cái tin nghiệt ngã ấy. Chỉ có bé Ty là vẫn hồn nhiên, vẫn líu ríu hôn tạm biệt bố như thể là những lần bố đi công tác vậy.


Mẹ trải qua những ngày tháng khó khăn nhất của cuộc đời. Mẹ đã tìm mọi cách thuyết phục bố. Mẹ tìm đến người phụ nữ ấy nhưng tất cả đều quay lưng với mẹ. Cuối cùng mẹ chọn cách im lặng. Một mình mẹ phải gồng mình chịu đựng nỗi đau. Một mình mẹ phải gánh gồng lo cho tôi và bé Ty. Tôi thương mẹ, ghét bố, ghét người đàn bà đã giành mất bố của tôi.

Tôi quẳng tất thảy những món quà bố mang về từ trước, kể cả những con búp bê tôi từng yêu quý. Bé Ty dường như cũng thắc mắc trước những thay đổi trong ngôi nhà nó đang ở. Bé ngơ ngác, buồn bã hỏi sao đợt này bố công tác lâu về thế. Mẹ im lặng, tôi trừng mắt nhìn nó. Nó hốt hoảng. Mẹ điềm nhiên giải thích và nhắc chúng tôi hãy quen dần với cuộc sống không có bố.

Những ngày tháng không có bố là những ngày tháng chúng tôi chật vật nhất. Cả tinh thần lẫn vật chất. Thời gian đầu bố có gửi tiền về để mẹ lo cho chúng tôi, rồi tin tức từ bố cũng thưa dần và mất hẳn. Mẹ vẫn luôn là người phụ nữ phi thường. Mẹ vượt qua tất cả nỗi đau để lo cho chúng tôi được đủ đầy. Tôi và bé Ty lớn lên trong sự dạy dỗ, vun vén của riêng mẹ. Chúng tôi trở thành những đứa con ngoan, giỏi giang là thành quả lớn lao của mẹ và đó như là món quà bù đắp cho sự mất mát của mẹ.

Cả mẹ, tôi và bé Ty đều không nhắc đến bố, có lẽ ai cũng sợ chạm vào nỗi đau của mình. Nhưng tôi biết hằng ngày, hằng giờ hình ảnh bố vẫn hiển hiện trong lòng chúng tôi. Tôi vẫn hay bắt gặp bé Ty mân mê con búp bê và trò chuyện với nó khi không có tôi trong phòng. Tôi vẫn hay thấy những giọt nước mắt của mẹ khi lén xem tấm hình gia đình đã giấu tận đáy rương, và vẫn nghe tiếng thở dài của mẹ mỗi đêm khi tôi giả vờ ngủ say. Còn tôi vẫn len lén nghe ngóng những tin tức về bố, và âm thầm ao ước ngày bố trở về với chúng tôi.

Nhưng bố đã không trở về, mãi cho đến ngày tôi vào đại học.

Tôi khăn gói vào Nam học. Nhà chỉ còn lại hai người. Mẹ muốn tôi học gần nhà cho đỡ vất vả. Tôi cũng muốn ở gần để đỡ đần mẹ, nhưng trong tôi còn một ước muốn lớn lao hơn. Ấy là bố đang ở trong Nam…

Tôi lại một lần nữa phải đối mặt với những khó khăn của cuộc sống. Thời gian đầu tôi phải tự mình loay hoay để thích nghi. Rồi nhờ bạn bè giúp đỡ tôi cũng dần quen cuộc sống. Tôi đi học, đi làm thêm để tự trang trải nhưng vẫn không quên những dự định ban đầu của mình. Suốt bao năm tôi vẫn len lén nghe ngóng và tìm hiểu thông tin về bố…

Rồi nhờ những thông tin cóp nhặt ấy, nhờ sự giúp đỡ của mọi người tôi cũng lần tìm được nơi bố ở. Tôi gặp lại bố sau gần mười năm xa cách. Cả hai bố con không nói gì, chỉ có nước mắt và những khoảng lặng.

Người phụ nữ ấy đã bỏ bố theo một người đàn ông khác. Giống như một trò chơi nhân quả vậy. Tôi vẫn chưa nói ngay với mẹ những điều ấy. Riêng bé Ty thì biết tất cả. Nó háo hức, đợi chờ.

Tôi về nghỉ hè, dặn mẹ khỏi ra ga đón. Tôi không về một mình. Mẹ đã chết lặng trong khoảnh khắc ấy. Bố cũng đứng chôn chân. Tôi như người vừa hoàn thành một sứ mệnh cao cả. Bé Ty phá vỡ không gian ấy bằng sự hân hoan đến khó tả. Tôi biết trái tim mẹ vẫn rất yếu mềm, vẫn rất bao dung và dễ tha thứ.

Lần đầu tiên sau gần mười năm bữa cơm gia đình có đủ bốn người. Bố mang quà cho tất cả mọi người. Riêng tôi đã dành cho mình, cho bé Ty, và đặc biệt là dành cho mẹ tôi một món quà rất lớn, rất ý nghĩa, ấy là sự trở về của bố.

Tiếng cười lại vang khắp nhà như chưa từng trải qua những sóng gió.

KHIẾT BÔNG

>> Mẹ tôi
>> Má tôi

Nhân Ngày của mẹ năm nay (10-5), xin mời bạn cùng chúng tôi nối dài những thông điệp yêu thương đến mẹ của mình bằng những lời chúc và nói với mẹ bạn điều gì?

Có thể: "Mẹ ơi! con yêu mẹ nhiều, mẹ hãy yên tâm về con, con sẽ cố gắng trên con đường con đã chọn, con yêu mẹ nhiều".

Những lời nói ấy đã thắp lên niềm tin sưởi ấm tình mẫu tử.

Mong sẽ nhận được những lời chúc chia sẻ từ các bạn.

TTQN

Lời Bình (0)add comment

Viết lời bình
Bạn phải đăng nhập để gửi lời bình. Xin vui lòng đăng ký nếu Bạn chưa có tài khoản

busy
 

Blog Quảng 360°

Nắng vàng tuổi thơ Nắng vàng tuổi thơ (TTQN) Sáng, nhỏ dịu dàng trong tà áo dài bước vội đến trường. Chợt thấy bầu trời ...
 
Thầy giáo mù và học trò khuyết tật Thầy giáo mù và học trò khuyết tật (TTQN) Bị tàn dư chiến tranh cướp đi đôi mắt, phải sống trong cảnh mù lòa, Đặng Ngọ...
 
Thà như giọt mưa Thà như giọt mưa (TTQN) Ta thèm những cơn mưa hạ, dầm dề như kẻ điên ngày trang hoàng lộng lẫy, chứ kh...
 
Lời hẹn mùa Noel Lời hẹn mùa Noel Noel năm cũ, lần đầu tiên anh nhận được tấm thiệp Noel thật là xinh cùng dòng chúc m...
 
Đợi tết... Đợi tết... (TTQN) Đông lặng lẽ qua xuân sắp về, những ngày cuối năm trong lòng cảm thấy nôn nao kh...
 
Kỷ niệm mùa Noel Kỷ niệm mùa Noel Noel năm nào chúng mình có nhau... ****** Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồnĐêm thánh vô c...
 
Đồng hương ơi... Đồng hương ơi... (TTQN) Một người chợt thấy tiếc và biết giá trị của thời gian khi nhỡ một con tàu đ...
 
Noel có em! Noel có em! (TTQN) - Một mùa Giáng Sinh nữa lại về ,với anh sẽ không là gì nếu không có em, 25 mùa n...