Những bước chân con lạo xạo trên sỏi đất. Hoa cỏ dại nghiêng mình thủ thỉ chào khiến lòng con thanh thản, nhẹ nhõm lạ kỳ... Phút giây mà con đã cố tìm trong bao chặng đường con đi - không ngờ lại luôn ở bên con mà con không biết.
Nắng vàng mang theo cái dịu dàng của mùa xuân - rải trên triền núi, triền đê, trên cánh đồng xanh ngắt, trên mặt nước kênh trong veo, trên con đường quanh co và cả trên đôi chân con bé nhỏ... Khoảng sau lưng - quê hương gợi về với cả một thời để nhớ...

Click vào đây để nghe QNRadio kì 3 - Khi xưa ta bé
Những cánh hoa đồng nội phảng phất cái hương thơm nhè nhẹ, nghe mà thích, con đã từng ngộ nghĩnh cưỡi trên lưng trâu mà thả diều giữa bãi cỏ xanh. Nắng còn yếu ớt hắt hiu những tia sáng cuối chiều xa xăm, gió lại bắt đầu đến, gió nhè nhẹ mơn man rồi gió đến trong những lần hối hả, gió cuốn diều con lúc bay cao vời vợi, lúc “thủng thẳng” như muốn mắc vào nhành cây.
Tiếng sáo diều của ai đó chợt ngân lên giữa khoảng trời xanh lồng lộng. Đàn trâu thong thả gặm cỏ với chiều, chiều lại không quên đùa nghịch với cánh diều con, còn cánh diều thì ngu ngơ tìm tiếng sáo - tuổi thơ con đã từng có những khoảng vòng quanh như thế đó để rồi, hôm nay, con chợt muốn tìm lại trang ký ức những ngày bé xưa, mà có lẽ, con sẽ không bao giờ được quay về với nó dù một phút giây cho lòng bình yên.
Xa rồi cái thuở đầy tiếng cười hồn nhiên với lũ con trai lúc đùa trong dòng kênh; xa rồi những trưa trốn mẹ đi hái hoa sim - chùm hoa tím trốn mình sau những chòm lá, khúc khích, thử thách cái trí tò mò của lũ nhóc, cái đứa con trai nào đó ngộ ghê, khẽ cài những chùm hoa sim đã héo lên những mái tóc rối bời vì rúc bụi, rồi thỏa thuê cười giữa cái nắng của mùa hè.
Tất cả rồi cũng xa, xa xôi, thăm thẳm... Hàng thầu đâu rợp bóng lại hiện lên giữa tầm mắt. Gốc nào là của chúng em nhỉ ? Các gốc to nhất thuở ấy mà lũ trẻ đã khắc tên lên đó, không biết giờ có còn vết khắc nào để gợi nhớ? Hay tất cả cũng chìm vào sâu lắng kia? Cây hoa trang “cổ thụ” sừng sững trên đồi núi. Tung xòe những tràng hoa, hái tặng nhau rồi gắn kết cái tuổi thơ với hoa. Thu Bồn im lìm dưới những dòng chảy êm đềm... bên mảnh đất Nông Sơn.

Có tiếng lái đò ai đó ngân lên với bài hát của cô giáo Lài ngày ấy: “Chiếc cầu trong mơ nhịp cầu tuổi thơ, xóa đau thương nuôi dưỡng ngọt ngào, nối yêu thương hạnh phúc đôi bờ, vẹn nụ cười trong mắt em thơ” - một dòng cảm xúc sâu lắng, có kết lại tuổi thơ của lũ nhóc ấy? Còn con, con may mắn được về với quê hương trong hạnh phúc, lũ nhóc của con ra đi với cả những trời ước mơ còn đằng đẳng… Nay con về với quê hương thanh bình, về với tương lai còn chờ đợi, về trong tuổi thơ...
Tuổi thơ của bạn Như Ý ở Quế Sơn - Quảng Nam đã được khắc họa rất thiêng liêng và thân thương bằng chính trái tim của tác giả. Chắc hẳn có nhiều niềm đồng cảm với bạn Như Ý nhưng vẫn còn đâu đó rất nhiều những sắc màu tuổi thơ khác.
Bài viết được trích trong QNRadio kì 3 chủ đề Khi xưa ta bé
Thể hiện: Ninh Trường, Lili

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|




.. Đợi tuần sau nhé pà con


