(TTQN) Ta thèm những cơn mưa hạ, dầm dề như kẻ điên ngày trang hoàng lộng lẫy, chứ không phải cái mưa rả rích suốt mấy ngày qua, lá rơi vào dòng nước mà lại chẳng đi được về đâu...
Như những cơn mưa ngày hè, nơi tuổi thơ đắm mình cùng đám bạn vui đùa trên cánh đồng, dưới mái hiên trường, cùng tranh nhau cái máng xối.
Hay những đêm mưa dai dẳng, cuộn mình trong chăn, say sưa nghe mẹ kể chuyện, rồi ngủ lúc nào không hay không biết.
Và cả cơn mưa của một ngày, ta đã mất đi một người em bé nhỏ cùng chơi...
(mưa thế này, không ngủ thì thật phụ lòng trời đất ưu tư...)
>> Mưa, nhớ anh người con trai xứ Quảng
Thêm bài này vào danh sách ưa thích
Lời Bình (1)

Viết lời bình
Bạn phải đăng nhập để gửi lời bình. Xin vui lòng đăng ký nếu Bạn chưa có tài khoản
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






