Tuổi Trẻ Quảng Nam

Thứ Tư, 8 / 2 / 2012
Cỡ chữ
  • Cỡ chữ lớn
  •  Cỡ chữ mặc định
  • Cỡ chữ nhỏ

Tháng 7 và em

Gửi cho bạn bè

(TTQN) - Cái nắng tháng bảy pha chút hanh hao và mùi ẩm ướt. Những con đường buổi trưa phả lên sức nóng âm ỉ. Tháng 7, mùa của những cô cậu học sinh cuối cấp đặt chân lên thành phố chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng của cuộc đời. Và cũng trong ngày tháng 7 ấy lần đầu tiên em ngồi sau xe anh chở đến điểm thi.

Ngày ấy anh là một thằng sinh viên năm cuối, gặp em tình cờ khi ghé vào ngôi nhà trọ của cô bạn cùng lớp. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã bị đôi mắt đen tròn và làn da ngăm ngăm của em hút hồn. Sau lần đó anh đã biết lòng mình chao đảo. Và nó càng tròng trành chực vỡ mỗi lần thấy em cười. Anh bắt đầu thường xuyên ghé thăm cô bạn hơn chỉ để được nhìn thấy nụ cười em chào hỏi, đôi mắt đen tròn thơ ngây và làn da ngăm ngăm mùi nắng.

 


Thùy Dương cô học trò Trần Cao Vân

Thi thoảng cũng nói chuyện với em nhưng thường rất ít. Anh thật sự lúng túng mỗi lần phải nhìn vào đôi mắt ấy. Một cảm giác lạ lẫm và tinh khôi, vừa thật gần gũi nhưng cũng thật xa vời như ảo ảnh. Anh không hiểu tại sao mình lại có cảm giác đó.

Rồi bằng những câu ỡm ờ, gần xa hỏi dò cô bạn, anh biết em đã có người yêu - một cậu trai cùng lớp. Câu chuyện tình yêu của tuổi học trò sao ngây ngô và trong sáng quá, đôi lúc anh đã phá lên cười khi nghe cô bạn kể chuyện về em.

Tháng 7 năm ấy em thi đại học và chẳng hiểu sao em lại nhờ anh chở em đến điểm thi. Niềm vui khấp khởi dẫu biết là vô cớ. Ba ngày như một giấc mơ. Lần đầu tiên anh mang niềm vui khi được đưa rước, đợi chờ. Em bảo xem anh như một người anh vì thấy anh cũng thật gần gũi. Anh cười…

Anh ra trường và tìm việc, lâu lâu chỉ nhắn tin hỏi thăm sức khỏe của em. Em báo tin đậu đại học. Anh mừng vì như vậy có thể còn cơ hội gặp em với tư cách một người anh.

Thời gian thấm thoắt qua, em chuyển nhà, sợi dây liên lạc với em chỉ còn là số điện thoại. Vẫn chỉ những tin nhắn hỏi thăm em về chuyện ăn ở, học hành. Bẵng một thời gian, khi liên lạc lại số điện thoại của em thì không có tín hiệu. Anh tiếp tục thử vài lần nhưng đều vô vọng. Có lẽ em đã thay số điện thoại? Sợi dây cuối cùng cũng đứt. Anh thấy cuộc sống nhiều thứ mong manh quá và có thể cả đời này anh sẽ không thể gặp lại em lần nữa?

Năm nay tháng 7 lại về, nhìn màu nắng hanh hao anh lại nhớ về ba ngày anh được đợi chờ em trước cổng trường năm nào. Hình ảnh về cô bé với đôi mắt to, làn da rám nắng và nụ cười tinh khôi cứ hiện lên trong cả những giấc mơ giấu kín…

LADIN

Lời Bình (1)add comment

lysan :

sao mà khổ cho chàng ấy vậy ko biết.Cô bé ấy ngây thơ quá.Mà cô bé da ngăm cũng có người thích sao?...hehe...Vậy là tui khỏi lo...
Tháng tám 16, 2009

Viết lời bình
Bạn phải đăng nhập để gửi lời bình. Xin vui lòng đăng ký nếu Bạn chưa có tài khoản

busy
 

Blog Quảng 360°

Đếm ngược thời gian về quê đón Tết ! Đếm ngược thời gian về quê đón Tết ! Nghĩ đến ngày sắp về bên ba má lòng con lại rộn lên một bản nhạc không lời. Ngày n...
 
Thà như giọt mưa Thà như giọt mưa (TTQN) Ta thèm những cơn mưa hạ, dầm dề như kẻ điên ngày trang hoàng lộng lẫy, chứ kh...
 
Lời hẹn mùa Noel Lời hẹn mùa Noel Noel năm cũ, lần đầu tiên anh nhận được tấm thiệp Noel thật là xinh cùng dòng chúc m...
 
Đợi tết... Đợi tết... (TTQN) Đông lặng lẽ qua xuân sắp về, những ngày cuối năm trong lòng cảm thấy nôn nao kh...
 
Kỷ niệm mùa Noel Kỷ niệm mùa Noel Noel năm nào chúng mình có nhau... ****** Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồnĐêm thánh vô c...
 
Đồng hương ơi... Đồng hương ơi... (TTQN) Một người chợt thấy tiếc và biết giá trị của thời gian khi nhỡ một con tàu đ...
 
Noel có em! Noel có em! (TTQN) - Một mùa Giáng Sinh nữa lại về ,với anh sẽ không là gì nếu không có em, 25 mùa n...
 
Và bàn tay tìm về bàn tay Và bàn tay tìm về bàn tay Gửi H.V. (TTQN) Nơi phương trời anh đang sống thật sự đã bắt đầu vào đông, trời ch...