Tuổi Trẻ Quảng Nam

Thứ Ba, 22 / 5 / 2012
Cỡ chữ
  • Cỡ chữ lớn
  •  Cỡ chữ mặc định
  • Cỡ chữ nhỏ
Trang chủ Thư Giãn Nhạc Quảng Nam Đường về Quảng Nam

Đường về Quảng Nam

Gửi cho bạn bè

Một lần, bất chợt, một buổi sáng tinh sương trong trẻo, tôi ngồi trong một quán cà phê cóc xứ người, cô đơn hiu hắt lắm. Rồi bất chợt, tiếng hát vang lên kỳ lạ miên man :

“Chập trùng Trường Sơn giăng mắc ngàn thước khe sâu ngàn thước non cao
Đường về Quảng Nam xa lắm rừng núi mênh mông ghềnh thác lênh đênh”

Và tôi đã bất giác bất chợt ôm mặt khóc nức nở. Bản nhạc mang phong cách bán cổ điển-trữ tình, dường như tôi đã bắt gặp, nghe ra ở đâu đó, tận trái tim non dại hoa cỏ của tôi, hay ở một khoảng trời ký ức mờ xa lênh loang màu huyết dụ trời chiều ? Mặc cho tâm trí nhớ quên xiên xỏ vào chốn thị phi đau đớn. Quê hương tấc dạ vàng son hoa gấm mấy mươi năm xa xứ quay quắt nhớ thương từng ngày chảy trong lòng nhạc sĩ hay bất cứ bất lai một kẻ tha phương tứ xứ lang bạt nào. Tất thảy được an ủi, vỗ về với âm điệu dịu dàng tha thướt, với ảnh hình mộng ảo phù du.

“Người ở miền Nam  thương quá màu áo xưa thu vàng
Nhạc chiều chìm trong mắt biếc mùa ấy hoa sim tàn
Đường về lòng ta xao xuyến điệu hò khoan”


Thập thững trở về với hai bàn tay trắng, túi xách vai mang nặng một “bầu” sách vở, hay mang một tờ ngân phiếu ngàn lượng vào cái tuổi mà kỷ niệm đã phôi pha, hoặc là mùa thu của đời người sương gió. Chốcchốc đường về đổ lệ. Năm tháng cánh chim đã mỏi và chân chồn tóc bạc.Nhưng năm tháng xa quê vẫn tươi cháy ngọn lửa hy vọng. Bởi vì có một quê nhà. Bởi vì có một mẹ già ngồi bậc cửa ngóng trông. Bởi vì có đứa em thơ vui đùa chao chát nắng. Bởi vì em…

“Ra đi ta nhớ một chiều tiễn đưa
Sông Thu ai đứng bên con đò xưa
Tre xanh còn in bóng nước sông trôi từ bao kiếp trước
Bãi dâu còn  đó tiếng ai vong về”

Chao ôi là nhớ giấc ngủ trưa hè dưới hàng tre xanh gió nồm lên kẽo kẹt. Mái tóc của người ta vẽ đi vẽ lại hàng trăm ngàn lần trên giấy mỏng phù vân, gấp lại và đóng thành một tập tranh.Rồi ngẩn ngơ qua vườn nhà ai nghe trái cuối mùa rụng rơi gió thổi.

Giờ này ngùi trông phương ấy trời đất mây che mờ mấy sơn khê
Đường về lòng ta vẫn nhớ vạt tóc em bay chiều gió thu phai
Một đời ngàn sông trăm bến cũng có khi quay về
Nhìn lại trời xưa đâu thấy tà áo bay ven đồi
Đường về Quảng Nam ta nhớ ngườI người ơi!”


Một lần, bất chợt, phút giây của đầu và cuối, của một lần gặp gỡ vàchia tay. tất thảy cũng chỉ một lần bất chợt hoài vọng quê nhà, một lần khóc tỉ tê, một lần ngước nhìn mưa mà chạy tồng ngồng dâu bể. Rồi đến khi quay về chỉ thấy một khoảng trời hư không tịch mịch, im lặng bất ngôn, hoặc là trời xưa không thấy, đồi xưa không thấy, người xưa không thấy. Bởi đường về Quảng Nam xa lắm, đường về Quảng Nam ta nhớ người, và ta đã chết giữa trời xưa.

HUỲNH MINH TÂM
NHẠC SĨ : VŨ ĐỨC SAO BIỂN
CA SĨ : QUANG MINH

Lời Bình (2)add comment

pha :

Hay quớ!!!!!!!!!!!!!!!
Tháng một 18, 2012

DuyTrung :

Dù có đi đến nơi nào tôi cũng luôn tự hào về đất và người Quảng quê tôi
Tháng hai 08, 2012

Viết lời bình
Bạn phải đăng nhập để gửi lời bình. Xin vui lòng đăng ký nếu Bạn chưa có tài khoản

busy