Bài hát em gái quê mình của nhạc sĩ Trần Quê Sơn viết về những phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam. Đó là những người mẹ, người chị, người em bên đời dâu bể, đó là những góc sông, những tấm thân ngà dải nắng dầm mưa. Ôi em gái quê mình, em đẹp và dịu dàng như dòng Trường Giang xanh biếc.
Thương nhau xanh ngát Trường Giang
Nhớ nhau qua ngõ Chiên đàng
Thương em ngồi gốc thùy dương
Chờ em bước tới em hát cùng với anh
Yêu em ra đứng hàng cau
Nhớ em ngơ ngẩn đêm dài
Thương em ngồi gốc Sầu Đông
Sầu đông trút lá, sầu dâng ngõ hồn
Em gái quê mình ơi
Em ra phố một mình
Mưa bay ướt tóc huyền
Ướt bờ vai cỏ mềm
Em có lạnh không em
Lạnh không em ?
Em gái quê mình ơi
Gót son em dãi nắng
Thân ngà em dầm mưa
Em tảo tần bể dâu
Ôi em gái quê mình
Anh nhớ em
Anh yêu em
Như yêu câu hát hò khoan
Em gái quê mình ơi
Em gái quê mình ơi
Trồng trầu thả lộn dây tiêu
Em chớ đi đò dọc
Mẹ liều em hư
Em chớ đi đò dọc
Anh hẩm hiu cái một mình

Em chớ đi đò dọc, anh hẩm hiu cái một mình.(Ảnh Mì Quảng)
TRẦN QUẾ SƠN
TRÌNH BÀY: TẤN MINH

anhnguyettp
:
hình như câu thứ 2 là" nhớ nhau qua ngõ Chiên Đàn.."ấy nhỉ??? "...Em gái quê mình ơi Gót son em dãi nắng Thân ngà em dầm mưa Em tảo tần bể dâu..." ...yêu những người Mẹ,Chị quê mình...một đời đa đoan |
thuhai
:
| Sao mà chẳng nghe được bài nào hết zị? Ôi thương quê ta làm sao, nhớ quê quá chừng chừng!!!! |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






