“Quảng nam ơi vẫn còn đây nỗi nhớ” thơ Dư Mỹ là nỗi lòng được quấn quyện giữa thơ và người soạn nhạc,là một nhịp điệu tương giao trong nỗi nhớ về quê hương.
Quảng nam ơi! vẫn còn đây nỗi nhớ
Bao người đi đành cách mặt xa lòng
Con sông Thu mang nỗi sầu muôn thuở
Con sông Hoài buồn vẫn đợi vẫn trông
Và em có ghé về thăm Phố Hội
Chùa Cầu xưa nằm đợi bước em qua
Chiều hôm nao xuôi thuyền ra Cửa Ðại
Ai khóc thương người bỏ nước đi xa
Duy Xuyên ơi! Mùa thu vàng áo lụa
Em ngỡ ngàng tìm qua ngõ trúc xưa
Giọng hò ai à ơi trên lúa
Nghe nhịp nhàng theo tiếng thoi đưa
Nhớ biết mấy bòn bon Ðại Lộc
Ai có về lên xứ Trà Mi
Nhắn nậu nguồn mít non gởi xuống
Mai thuyền về em gởi cá chuồn đi
Quê hương ơi! Mây mờ giăng kín lối
Ngũ Hành Sơn buồn đứng ngắm Sơn Trà
Ðà Nẵng đó của một thời nhung nhớ
Tuổi học trò em đã khóc bên ta
Qua Câu Lâu nhớ vào thăm Vĩnh Ðiện
Nghe câu hò đạp nước chiều nay
Quê tôi đó chưa mưa đà thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đà say
Quảng Nam ơi! Bao giờ ta trở lại
Thăm một lần rồi mãi mãi mai sau
Mai ta chết dù vùi thây viễn xứ
Hồn vẫn bay về nơi cắt rốn chôn nhau
NHẠC : NGUYỄN HOÀNG
LỜI : THƠ DƯ MỸ
TRÌNH BÀY : HOÀNG HOA
Mai ta chết dù vùi thây viễn xứ.Hồn vẫn bay về nơi cắt rốn chôn nhau

lancaodinh
:
Mai ta chết dù vùi thây viễn xứ đi mô rồi cũng về với đất MẸ QUẢNG NÔM |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






