Sáng nay tiết trời se lạnh, tôi dậy thật sớm lên sân thượng để tận hưởng một chút không khí mát mẻ, dễ chịu của những ngày cuối năm. Bỗng ngỡ ngàng vì cây hoa mai trong vườn đã chớm nhú những nụ non, báo hiệu một cái Tết gần kề. Tôi hít một hơi thật sâu và cảm nhận được một mùi hương quen thuộc: mùi Tết, mùi của gió xuân.
Bao năm sống xa nhà, có những khoảnh khắc, những mùi vị quen thuộc bất chợt thoáng qua đều gợi nhớ đến quê nhà tôi. Đó có thể chỉ là một chút hương hoa dủ dẻ, mùi bồ kết thơm lừng những lúc mẹ gội đầu cho chị em chúng tôi, hay đơn giản chỉ là mùi mồ hôi quen thuộc của những ngày ba đi làm đồng về… Trong số đó, có một hương vị không lẫn vào đâu và cũng không thể nào quên được, đó là hương vị của Tết.![]()

Hương vị ngày Tết có thể là một mâm cỗ cúng từ ngày 23 tháng chạp, ngày tiễn ông Táo về trời để báo cáo với Ngọc Hoàng những gì xảy ra một năm qua. Đó có thể là mùi thơm của gà luộc, của tô canh măng, của một chén chè thơm lừng béo ngậy, hay chỉ là mùi của hương trầm tiễn ông Táo về trời.
Hương vị Tết có thể đơn giản là mùi của những bộ quần áo mới đã được mẹ mua cho những ngày cận Tết, là mùi của chăn màn, drap, gối đã được giặt thơm tho; là mùi của những bộ bàn ghế đã được đánh vẹc ni bóng loáng, mùi hăng hắc của loại thuốc uốn tóc mẹ dùng để uốn tóc cho chị em chúng tôi những ngày gần Tết.
Đó còn là mùi của khói bếp vào đêm 30 với nồi bánh chưng đang luộc dở. Mùi tro còn hồng trên bếp lửa, quyện với mùi của gạo nếp, đậu xanh, thịt heo với mùi lá dong, lá chuối của những đòn bánh chưng, bánh tét đang sôi trên bếp giữa cái lành lạnh của đất trời. Đâu đó vang vang tiếng chó sủa, rồi tiếng cụng ly và tiếng chúc mừng đầu năm mới trong khoảnh khắc giao thừa.
Đó còn là mùi hương cỏ hoa tràn ngập căn phòng khách và trước sân nhà, nơi những cành cây mới đâm chồi nảy lộc, hãy còn đọng sương vào sáng sớm. Hương cỏ hoa còn hiện diện khắp con đường tôi đi qua, trên chuyến xe hối hả cuối năm để kịp về ăn Tết. Những người nông dân, thương buôn mang những hương hoa của đất trời ấy bên mình, rong ruổi trên khắp các con đường. Mỗi lời chào mời khách qua đường như chứa đựng cả thông điệp: "Này anh chị ơi, hãy mang mùa xuân về nhà đi!".
Hương gió xuân sẽ ùa vào trong tóc, cuốn theo cả mùi của rơm rạ, mùi ẩm của đất, của lũy tre đầu làng, để làm mát tâm hồn kẻ tha hương. Rồi một sáng thức dậy, mùi của hương ban mai với với một chút nắng ấm hòa cùng tiếng cười rộn rã của trẻ con đầu làng làm thỏa ước nguyện những ngày đầu năm.
HỒNG HẠNH

Mì Quảng
:
Hương vị ngày tết đối với gia đình tôi là củ cải mẹ tôi làm... Cứ 20 tết là mẹ bắt đầu xuống chợ mua cải, mua kiệu về nhà cắt nhỏ rồi chấn chấn đủ kiểu sắc cà rốt làm hoa... Làm xong mẹ bắt tôi đi bê cục đá thiệt bự đè lên cái bao đựng cải để nó vơi nước đi... sáng mai đi phơi nắng... Nhớ hùa mỗi lúc trời mưa tháng chạp ê chề... không phơi được cải là tôi và mẹ quạt nồi than đỏ hồng để sấy khô cải... đúng là 1 công trình luôn... Ở đời ni chỉ có mỗi mẹ tui làm cải là ngon nhất! Mẹ là số 1... Ai rảnh tết ghé nhà tui thử món đó nhé!... |
deminh
:
| Nhớ nhà kúa đi!!! Ở nhà chắc là gần chạp mã rồi nhỉ!!Tết này chắc là tết cuối cùng được lì xì quá!!! |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






