Tuổi Trẻ Quảng Nam

Thứ Ba, 22 / 5 / 2012
Cỡ chữ
  • Cỡ chữ lớn
  •  Cỡ chữ mặc định
  • Cỡ chữ nhỏ

Làm dâu xứ Quảng

Gửi cho bạn bè

ttqnNhưng giờ đây, hình như tôi có đôi chút ân hận. Nơi này, mọi người đối với tôi tốt lắm, nhưng tôi vẫn không thấy thoải mái...

"Chỗ này bao nhiêu bác?", " Bả ngà…", " Ba ngàn ạ?", "Không, bả ngà", " À… bảy ngàn!".

Ngày nào cũng vậy, tôi cứ phải vất vả căng tai nghe và đoán xem các cô, các chị ở chợ nói gì. Đã hai năm vào làm dâu đất Quảng, tôi vẫn không quen được giọng nói nặng âm sắc địa phương của người dân ở đây. Ban đầu, đi đâu tôi cũng rủ chồng đi cùng làm phiên dịch. Về sau do phải cố gắng suy đoán, tôi cũng quen dần nhưng vẫn chưa hết nhầm lẫn, đôi khi đến bực mình.

Ở nhà cũng vậy, mẹ chồng tôi nói cũng nặng lắm. Bà lại hay chuyện. Đôi khi tôi bắt gặp mình đang gật đầu lia lịa, mỉm cười mà chẳng hiểu mình nghe được những gì! Tôi đâm ra ít nói vì hình như tôi nói ra mọi người cũng không hiểu lắm, họ chỉ cười cười…

Thôi thì ở nhà, đi chợ, đi chơi không kể, đến khi lên lớp mới khổ tôi hơn! Tôi là giáo viên tiểu học. Sau khi lấy chồng thì theo chồng về vùng xứ Quảng này, tôi cũng xin được việc ngay ở trường của huyện. Buổi đầu đến lớp, tôi hỏi một cậu học trò: "Con tên là gì?", "Dạ, con tên Di!".

TTQN

Thế là tôi cứ “Di” mà gọi, về sau đọc sổ ghi điểm mới phát hiện ra cu cậu tên là Duy! Nghĩ lại mà xấu hổ với mấy đứa nhỏ.

Chồng tôi ra Hà Nội học từ sớm nên giọng anh đã lai đi, tương đối dễ nghe. Thậm chí, tôi lại thấy giọng anh ấm áp và tình cảm hơn giọng trai Hà Nội nữa. Lấy được tấm bằng thạc sĩ, chồng tôi xin về làm ở một trạm lọc dầu lớn gần quê. Quyết định theo anh, tôi cũng đã phải suy nghĩ nhiều vì ai trong gia đình cũng gần.

Nhưng yêu chồng, vả lại “Thuyền theo lái, gái theo chồng”, muốn hay không tôi vẫn phải đi… Tôi nghĩ về vùng đất quê anh với nhiều thiện cảm vì hồi còn nhỏ, tôi đã từng đọc “Tảng sáng’, “Quê nội” của Võ Quảng, nhà văn đã mang hồn xứ Quảng thổi vào các câu chuyện dí dỏm của mình. Và khi gặp anh, chồng tôi bây giờ, tôi càng yêu hơn vùng đất miền Trung xa xôi kỳ lạ ấy.

Nhưng giờ đây, hình như tôi có đôi chút ân hận. Nơi này, mọi người đối với tôi tốt lắm, nhưng tôi vẫn không thấy thoải mái. Khó khăn về thổ âm, thổ ngữ là một phần, phần nữa, khí hậu khắc nghiệt, nắng nóng khủng khiếp khiến da tôi đã nhanh chóng xạm đen đi, không còn đâu vẻ mỡ màng của làn da gái Bắc nữa.

Bữa cơm thịt cá thì đầy đủ, chỉ có rau là hiếm thôi. Mùa nắng, mẹ chồng tôi thường thái mỏng từng lát dưa hấu non, cả nhà chấm nước mắm ăn thay rau. Hồi tôi có bầu, tôi thèm đến cuồng người lên khi nhớ đến ngọn rau muống hay mớ rau lang luộc ở nhà. Ngồi ăn cơm thì ruồi bay khắp nơi. Chả ai bận tâm về những điều ấy. Chỉ có tôi là ngao ngán!

Quê chồng tôi có con đường đất đỏ, bụi cuốn mờ mỗi khi có gió lốc. Những rặng phi lao oằn oại trong gió nhiều khi như rên rỉ tiếng oan hồn. Mẹ chồng tôi hay ngồi nhai trầu, kể chuyện đời xưa, hay nhắc đến những hồn liệt sĩ vô danh mà mảnh đất này còn chôn giữ bao nhiêu hài cốt chưa được người thân tìm về. Đêm, tôi nghe tiếng gió mà rờn rợn, chỉ mong được mau chóng trở ra Hà Nội.

Tết này tôi xin phép mẹ chồng về thăm nhà, mang theo thằng cu con mới 3 tháng tuổi của chúng tôi. Hai năm bận bịu mang bầu, sinh nở… tôi chỉ liên lạc với mẹ tôi qua điện thoại. Giờ, được nghe xung quanh mình những âm thanh quen thuộc của giọng Bắc, tôi cảm thấy vui sướng vô cùng. Đầu như dịu lại, mọi giác quan như được thả lỏng ra… Tôi cảm thấy như chưa từng đi đâu xa và chẳng còn muốn đi đâu nữa hết.

Mấy đứa em gái xúm vào trêu tôi:

- Chị ơi, thế chị đi mấy năm mà không đổi giọng à? Em nghe nói, trong đó họ nói “lốp xe đạp” là “láp xe độp” đấy.. ha ha ha ha!

- Trời ơi, bà này ngày xưa tưởng trắng nhất nhà, ai ngờ bây giờ đen thui thủi như củ súng. Thảo nào hôm qua anh Hoàng đến chơi lại bảo em: “Anh đến nhưng nhà không có ai, có mỗi cô nào da đen đen đang ngồi với mẹ nên anh không vào” ha ha ha ha.

- Chị ơi, nghe nói người Quảng là chi li lắm đấy có phải không hả chị?

Ôi cái bọn con gái rỗi việc này, tôi vừa buồn cười vừa tủi phận.

Buổi tối mùng Hai, lẩn thẩn thế nào tôi lại tìm cuốn “Quê nội” đọc lại. Những câu chuyện thủ thỉ của Võ Quảng xưa… hôm nay tôi đọc bỗng thấy khác lạ. Tôi không còn đơn thuần là một người đọc nữa – tôi đã là dâu của đất Quảng này đây. Những “Cù Lao”, những “Cục” thật thà, giản dị mà hóm hỉnh, đáng yêu tôi vẫn hàng ngày được tiếp xúc đấy thôi!

Những con người nơi đó đến bây giờ cũng không khác thời Võ Quảng xưa kia là mấy. Họ vẫn hồn hậu và nhiệt tình như thế. Tự dưng tôi trằn trọc không ngủ được. Tôi nhớ cảnh buổi sáng, tôi chuẩn bị đến trường đã thấy một vài chú nhóc đợi đầu xóm cùng đi với cô. Tôi nhớ hôm tôi có bầu, bị xỉu ngoài chợ cóc, được bà con đưa đi trạm xá lại mang về tận nhà.

Hôm sau gặp ai người ta cũng hỏi thăm ân cần. Tôi nhớ cảnh mẹ chồng hì hụi kho cá theo kiểu Bắc cho tôi ăn đỡ nhớ nhà… Tôi nhớ cả cái giếng nước mát rượi của nhà chồng tôi, buổi đêm hai vợ chồng lại ra dội cho nhau tắm gội. Nơi ấy mọi người thương tôi, đón nhận tôi là dâu, là con của họ.

Còn tôi, tôi đã làm gì để yêu miền đất ấy hay chỉ âm thầm chịu đựng những điều mà tôi cho là khác lạ, là khó quen? Tôi biết yêu chồng, sao tôi không biết học những món ngon xứ Quảng để mỗi chiều thứ Bảy làm bữa tươi cho cả nhà? Tôi biết dạy bọn trẻ yêu quê hương, đất nước, sao tôi không biết thương mảnh đất khô cằn nắng gió giấu trong lòng nó bao xương máu chiến sĩ, trong đó có cả bác ruột của tôi? Thế mới biết, yêu cũng phải học, và yêu được một miền quê, mình có thêm cả một cuộc đời!

Đêm đó tôi nằm mơ thấy một dải cầu vồng lớn rực rỡ vắt ngang bầu trời còn ướt mưa. Đó là cảnh hôm đầu tôi đặt chân đến quê chồng. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy trọn vẹn một chiếc cầu vồng – to, rõ, sáng và đẹp lồng lộng như vậy!

Sớm hôm sau, tôi gọi điện về quê, mẹ chồng tôi nhấc máy:

- Alô, con Ba hả? (Bà hay gọi tôi theo thứ tự của chồng tôi trong gia đình)… Cứ nghỉ chớ đừng lo chi, khỏe rồi còn vô đi lồm nghe con!

Không hiểu sao tôi lại nghẹn ngào. Lần đầu tiên tôi thấy tiếng Quảng ngân lên hay và chân tình đến thế!

MẸ VÀ BÉ

Lời Bình (9)add comment

clover_ngoc :

nghe ấm lòng nhỉ !!!! khi nào mà đi học xa, chắc tôi nhớ cái tiếng Quảng Nôm này đến khóc ....... ừ thì nó không nhẹ nhàng như tiếng Bắc, ừ thì nó không lạnh lạnh như tiếng Nam , nó mang vị mặn của biển, cái khô của cát trắng, ả cái nóng oi của gió Lào .......đủ cả, thế mới làm người ta khó chịu với lần đầu nghe, nhưng miên man mãi trong đầu
"Thế mới biết, yêu cũng phải học, và yêu được một miền quê, mình có thêm cả một cuộc đời!"_____Trân trọng
Tháng bảy 19, 2008

kinhcanlove :

hjhj, đi đâu xa mà đựoc nghe cái giọng ng` quảng nam thì mừng fải biết .....đi đâu rùi cũng mún zìa quê để đc.núa giọng ny cho sướng !!!!
Tháng bảy 20, 2008

Mì Quảng :

Chéc phải kiếm cô nào về làm dâu thôi smilies/tongue.gif . Mà nè nghe nói con trai Quảng ai cũng kén chọn đúng không ta? Rứa thì nghĩ ra con trai Quảng Nam có tài chứ hỉ !!
Tháng bảy 21, 2008

urt1 :

"Alô, con Ba hỉ? (Bà hay gọi tôi theo thứ tự của chồng tôi trong gia đình)… Cứ nghỉ chớ đừng lo chi, khỏe rồi còn vô đi lồm nghe con!" smilies/cry.gif
Tháng bảy 25, 2008

dangchuc :

ráng kiếm cô nào ở đâu xa xa về làm dâu xứ quảng mấy anh hỷ .
Tháng mười 19, 2008

tamthanhpn :

Trời ui?! Nghe tiếng Quảng Nôm lồm tui nhớ nhà qwa ! Xí nữa tui khóc rui ! smilies/sad.gif smilies/sad.gif smilies/sad.gif Đặc sản quê nhà là đây rồi??????????????
Tháng ba 30, 2009

nhatlinh :

em la nguoi Quang Ninh. Nguoi ay o Quang Nam, anh di bo doi, dong quan o Da Nang vi yeu em nen giong a ay co thay doi, de nghe va rat am ap. A gioi thieu ve que anh co cai nang chay da, co con song quanh nam nuoc tran, co hang sua vang. Duong vao nha a co hang cay sua vang va co mua du de chin. Em o Quang Ninh tu nho chua tung den Quang Nam que anh nen chua biet cay sua, chua biet cai nang que anh. khi e noi se theo anh vao Quang Nam lam dau nha a nhung anh noi tieng ban dia que anh kho nghe lam, so e kho o, ng mien Trung ko co thich nguoi mien Bac ma a dong quan xa nha dau co the o ben e. Khi doc bai viet cua chi em thay them yeu que anh du chua 1 lan den, yeu a nhieu hon
Nguoi Quang Nam that tinh cam phai ko chi?????
Tháng năm 29, 2010

nguyentuansinh :

quảng nam mình là pro nhất?hjhjhj..Người Quảng Nam thật thà chất phát mà?Đúng kô mấy you smilies/grin.gif smilies/grin.gif smilies/grin.gif
Tháng sáu 14, 2010

vietbk85 :

Bài viết thật hay, lời văn rất mộc mạc chân thật. Khi đọc xong bài viết này trong tôi lại hiện lên hình ảnh của tôi lúc còn thơ, những buổi trưa hè ngồi ăn cơm cùng rổ dưa hấu thái mỏng cùng một chén mắm nhưng sao lại thấy rất là ngon, thế là đã gần 2 năm tôi đi xa nhà, nơi tôi ở hiện nay là một thành phố lớn của Pháp, công việc học tập rất bận rộn và hầu như tôi không còn nghe cái giọng Quảng khô khốc nặng nặng nhưng vô cùng thân yêu đó nữa. Nhờ bài viết mà trong tôi bao ký ức thân yêu ở quê tôi lại tràn về, tôi nhớ cái giọng khàn khàn của nội tôi, những giọng nói trong trẻo đầy chất Quảng của mấy đứa cháu của tôi mỗi khi tôi về thăm chúng. Xin cảm ơn Chị đã chia sẽ những cảm xúc của mình, chúc Chị có một cuộc sống thật hạnh phúc ở vùng quê Đất Quảng này.
TRAN Trung Viet, Nantes 27-06
Tháng sáu 27, 2010

Viết lời bình
Bạn phải đăng nhập để gửi lời bình. Xin vui lòng đăng ký nếu Bạn chưa có tài khoản

busy
 

Tản Mạn Quảng Nam

Đại Bình, ngôi làng độc đáo Đại Bình, ngôi làng độc đáo Từ ngã ba Hương An (Quế Sơn, Quảng Nam), theo hướng tây, qua thị trấn Đông Phú ...
 
Người xưa ngăn sông Tam Kỳ Người xưa ngăn sông Tam Kỳ Ấp Hương Trà, làng Tam Kỳ, tổng Chiên Đàn, huyện Hà Đông, phủ Thăng Hoa xưa t...
 
Chùm ảnh: Đôi gánh Chùm ảnh: Đôi gánh Nghệ sĩ nhiếp ảnh Huỳnh Hà (Hội An) vừa giới thiệu chùm ảnh về đôi quang g...
 
Hương vị quê nhà Hương vị quê nhà Sáng nay tiết trời se lạnh, tôi dậy thật sớm lên sân thượng để tận hưởng ...
 
Dân dã dưa gang Dân dã dưa gang Mấy tháng rồi tôi mới có dịp về thăm quê. Hai bên đường vào làng xanh mát nh...
 
Ớt xanh ơi, được đấy! Ớt xanh ơi, được đấy! Đừng nói là tôi thuộc phường nhàn tản, quanh năm trà dư tửu hậu khi đưa ra c...
 
Giọng nói quê nhà Giọng nói quê nhà Ta đi ta nhớ quê nhà, Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương. Á Nam Trần Tuấn Kh...
 
Nghe mưa... Nghe mưa... Ngồi uống ly cà phê sáng trong một quán cóc ven đường, cùng lúc được nghe bài ...
 
Mùa măng Đông Giang Mùa măng Đông Giang “Ai về nhắn với nậu nguồnMăng le gửi xuống cá chuồn gửi lên”Câu ca dao ấ...
 
Xa quê Xa quê (TTQN) - Bởi ngày mai tôi sắp xa quê, nên hôm nay tự dưng đôi chân cứ muốn đi. C...
 
Mùa sim quê tôi Mùa sim quê tôi (TTQN) Mùa sim - nhưng không phải trong tôi chút cảm giác bâng quơ, xa vợi, lãng đã...