(TTQN) - Tháng năm về cho một mùa hoa dủ dẻ đơm bông vàng.
Có một lần lang thang một mình trên triền dốc phía xa xa sau nhà nơi những động cát trắng, trưa hè oi ả, bàn chân thì nóng bỏng, vượt qua những động cỏ ấu, cỏ may, rồi đến những lùm dủ dẻ nhỏ bé thưa thớt nhau, đưa tay dạt ngang những chùm lá xanh rì, cố tìm những chùm hoa dủ dẻ vàng ươm rồi run run bỏ nhè nhè vào túi áo, hoa dủ dẻ không đẹp quyến rủ như những loài hoa khác,mà một vẻ giản dị có một một nụ cười chúm chím như cô thôn đồi mỗi chiều đi làm đồng về ngang qua đây.

Những bông hoa nhỏ bé được tôi nâng niu từ động cát xa trở về, len lén bà lấy trộm một cái tách uống trà dể úp lên những bông hoa kia, tối tối sau bữa cơm chiều lấy hoa ra mà ngửi, mùi thơm dịu quá, nghe mát ngọt khi một mùa hạ hanh hao nắng dồn đang về, rồi mùi thơm thoang thoảng lan cả nhà, mùi thơm hao hao cái mùi hoa cây xoan trước nhà khi những trưa tháng giêng nằm trên cái phảng dừa phía trước sân ngủ trưa, rồi cái mùi thơm dìu dịu lan man vào giấc ngủ như vừa có hương hoa bưởi bên khung cửa sổ nhả hương.
Rồi hoa dủ dẻ đến mùa kết trái, bông hoa có bốn cánh dày vàng ươm buồn buồn rới về đất mẹ, và để lộ ra những trái dủ dẻ xanh non, da nham nhám, êm êm khi bàn tay chầm chậm chạm vào. Có những buổi trưa hè trốn bà giấc ngủ ban trưa cùng với lũ bạn trong xóm rủ nhau kéo lên động cát xa xa đi tìm trái dủ dẻ chín vàng về ăn. Lũ bạn tôi vượt qua những đồi cát trắng, đôi chân trần muốn bỏng, về phía rậm rập lùm dủ dẻ xanh rì xa xa phía chân núi đang chết cháy mùa khô, chúng tôi hái những chùm dủ dẻ chím mọng, vàng ươm, trái nung núng nung núng to hơn cả ngón tay cái của của lũ tôi, vừa ăn vừa hái, vừa xôn xao những câu chuyện khi mà mõi một mùa hạ về.
Trái xanh trái vàng chen lẫn vào nhau nhìn thấy thích mắt, trái xanh ăn không được, hái về dú trong chum gạo cũng không chín mà khô đi, trái vàng lột vỏ bỏ vào miệng ngậm cho những múi dủ dẻ tan ra, mỗi múi mỗi hột, ăn dủ dẻ là phải nuốt hột mới ngon với lại trái nó chủ yếu là hột, ăn dủ dẻ mà bỏ hột thì như chưa biết ăn. Chiều về ai cũng có đầy trong túi áo, túi quần, và lại vượt qua những triền dốc dài cát trắng để về nhà tắm rữa, ăn cơm. Tối đến lại rom rả chia cho chị một ít, cho anh vài chùm. Tiếng dế mùa hạ khan khản sau nhà ru giấc thiếp đi có những chùm hoa thơm mát, chùm dủ dẻ vàng ươm mọng mật.
Lại một mùa hoa dủ dẻ về, đã quá xa rồi cái tuổi chân trần đầu khét nắng rong ruổi cùng lũ bạn nhỏ trong xóm trên những đồi cát trắng có những lùm dủ dẻ xanh rì. Tìm đâu cho ra những bông hoa dủ dẻ chúm chím nụ cười xinh thơm dìu dịu, và trái dủ dẻ mỗi một mùa hạ về lại chín mọng, ngọt, ngọt lắm như tuổi thơ chợt đi qua lại trở về đâu đây thôi!
ĐOAN HÀ

cubopro
:
bài viết làm cubo nhớ quê hương quá.hoa dủ dẻ công nhận thơm thiệt.hồi nhỏ cubo hay đi hái hoa dủ dẻ về bỏ trong cái ly uống nước.ra vườn mà tìm được 1 chùm dủ dẻ chín thì vui phải biết luôn. |
hoangarch
:
| Trong cái xoay quần của cuộc sống, chợt nhận thấy ta đánh mất nhiều thứ quá, đánh mất đi những kỷ niệm, gần 6 năm xa quê, và mười mấy năm quên lãng đi một thời tuổi thơ của mình với hoa dủ dẻ, tình cờ lang thang web sau một ngày mệt nhoài, mệt về thân xác lẫn tâm hồn, muốn lặng im trong căn nhà trọ, tìm một thứ tình cảm nào đó, đọc bài viết này thấy nhớ quê lạ lùng, nhưng càng nhớ ta càng không muốn về quê nhiều nữa, bởi nếu về thì lại không muốn xa, lại càng nhớ da diết hơn, thôi thì cứ để tình cảm nung nấu trong lòng, để nuôi dưỡng ta lớn khôn thêm, để nuôi dưỡng tâm hồn ta sâu sắc hơn, để ta luôn nghĩ đến 2 chữ "hồn quê". |
Hoangthuy
:
| Đi lang thang về bất kỳ vùng quê nào trên mảnh đất Quảng nam Thân yêu bạn dễ dàng tìm được những chùm dẻ chín....Hình như dạo này bọn trẻ ở quê thờ ơ với dủ dẻ, để nó chín đến vàng mọng rồi rụng....Lễ rùi mình có dịp về quê viếng mộ ông bà, hai bên đường vào mộ dủ dẻ chín đầy cây, báo hiệu mùa hè về và khơi dậy lòng người những kỷ niệm của thời thơ ấu |
ngoisaonho
:
Nhớ lại cái thời còn học cấp 2, đi hết 2 con đường bê tông là đến trường. Khu này tuy ở thành phố nhưng hơi heo hút và giống hệt nông thôn. Mỗi lần đi học về, tản bộ với 2 nhỏ bạn cùng lớp, hết hái hoa trâm đến hái hoa trinh nữ, hoa lài... thích nhất là đến mùa dủ dẻ, chiều nào cũng hái về gần chục bông. vì thích bông dủ dẻ mà ngày nào cũng dạo hết đường này lại ghé vào mấy ngỏ nhỏ nhỏ để tìm. về nhà bỏ vào tủ kính, lấy cái ly úp vào, thỉnh thoảng lại dở nhẹ lên ngửi, thơm ngào ngạt và tỏa ra khắp phòng. Thích làm sao cái cảm giác hạnh phúc khi hưởng thụ cái thành quả mà mình đã bỏ nhiều công sức lăn lộn, trà trộn, lục lọi, tìm kiếm mới có được...hihi...một trang kí ức đẹp! |
gatamki
:
Nhớ khi trước còn nhỏ mỗi lần tới mùa dủ dẻ là cả đám ra đằng sau ga Tam Kì đi hái dủ dẻ , hái được trái cũng không dễ phải tìm trong lùm cây xong rồi còn giành nhau nữa , chắc cũng mười mấy năm rùi |
chanhyen
:
|
Mùi dủ dẻ, ta nhớ tuổi thơ Ngày còn chăn trâu Tìm hái mỗi ngày Màu vàng của mẹ rừng Vị ngọt của hương cây Mùi thơm trái ngọt lành |
mylinhtk
:
| không ngờ lên web này mới thấy nhiều bạn có tâm tình giống mình, ờ thì chúng ta là dân Quảng mà...bây giờ các em nhỏ hình như không còn khoái dủ dẻ nữa... |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






