Ngồi uống ly cà phê sáng trong một quán cóc ven đường, cùng lúc được nghe bài hát “Nghe mưa” từ trong quán và nghe tin quê mình sắp có bão, trong lòng bỗng dậy lên một nỗi niềm khó tả. ![]()
Trong ký ức của người dân miền Trung, nỗi hãi hùng về cơn thịnh nộ của đất trời vào năm Giáp Thìn vẫn còn đó. Mẹ tôi kể, năm đó, khi nước lũ ập về, làng nào cũng có ít nhất mươi người buông tay cho nước cuốn đi. Ngôi làng nhỏ Trung Phước nằm dưới chân thắng cảnh Hòn Kẽm Đá Dừng nổi tiếng ở quê ngoại tôi, chỉ trong nháy mắt đã biến mất dưới dòng nước dữ. Lũ tan, chỉ có 6 người trở về, lập lại làng mới với cái tên tang thương : làng Cài Tang !
Và cũng trong lũ, có những chuyện hy hữu như huyền thoại, có những chuyện cảm động đến rơi nước mắt, , làm vút lên khúc ca tình người ! Nhờ cái chum đựng lúa, nhiều người đã sống sót sau nhiều ngày trôi dạt. Cũng từ trong những cái chum lúa nổi bập bềnh trên nước bạc, không ít sinh linh đã cất tiếng khóc chào đời. Không ai vận động, vậy mà trên các rốn lũ, nhiều người đã không ngần ngại trút toàn bộ thóc lúa dự trữ của mình để nấu cháo chia nhau. Ai từng một thời trải qua những giấy phút sống cầm hơi bằng cháo loãng giữa sóng gió mới hiểu được rằng, tình người trong cuộc sống cao quý đến nhường nào...
Những cơn mưa của miền Trung không phải bao giờ cũng là ân sủng của đất trời. Mưa đâu có chừa ra những mái nhà tranh xiêu vẹo, nơi đó có những bà mẹ nghèo ngồi co ro trong cái rét và nỗi buồn lo nẫu ruột. Mưa cũng không buông tha những đứa trẻ không nhà, sống vất vưởng trên các hè phố. Và cũng đã có không ít những cánh đồng chín vàng bao hy vọng, trong phút chốc bị nhấn chìm, bị thối rữa đi. Vâng, có những cơn mưa đem lại những mùa bội thu nhưng cũng có những cơn mưa kèm theo bao tai họa.

Năm nào cũng vậy, cứ mưa đến là có lũ. Và bên máy thu hình, thỉnh thoảng lại lặng người đi vì những tin dữ. Mùa mưa đi qua, có người vĩnh viễn không còn được nghe tiếng mưa quê nhà. Trong số đó, có những người rất trẻ không bao giờ còn được nghe bản tình ca "Nghe mưa" lãng mạn...
Bây giờ, một mùa mưa nữa lại đến cùng với những tin bão xa, bão gần. Chỉ dám thấp thỏm nghe mưa trên mái tôn mái rạ, chẳng còn lòng nào để nghe "Nghe mưa" lãng mạn và tinh khiết...
PHAN CHÍ ANH

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|




(


