(TTQN) - Chính là ở Quảng Nam quê tớ, vì người quê tớ gọi xe đạp là... xe độp!
Nước mình có đến 5 “tỉnh Quảng”: Quảng Ninh, Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Nam và Quảng Ngãi, nhưng nhắc đến “giọng Quảng”, thì người ta nghĩ ngay đến giọng Quảng Nam, vì giọng nói đã nghe một lần mà không quên được, nó qua đặc biệt.
Có người từng bảo rằng: “Nếu không... sai chính tả thì không còn là giọng Quảng nữa”. Những từ xin chào, tạm biệt bọn tớ sẽ nói là “xin chồ”, “tộm biệt”...
![]()

Cũng không ít teen Quảng dù yêu cái giọng Quảng ấy, nhưng ngại bị trêu chọc nên thường che giấu mỗi khi “ly hương”. Anh bạn tên Tâm, 17 tuổi, chuyển trường ra Huế, đã cố nói giọng thật chuẩn “Nói từ từ như kiểu mấy em tiểu học đọc bài”. Rồi một lần phát biểu hăng say, anh bạn đã buột ra giọng mẹ đẻ của mình: “Dọa thưa cô”, thay vì “Dạ thưa cô”, khiến cả lớp cười rần rần. Hay cô bạn Ly, sinh viên Đại học năm đầu, tâm sự “Bước chân vào trường, vừa mới bắt chuyện được một bạn đã bị người ta trêu chọc chỉ vì giọng nói”.
Thế nhưng, sau đó, thật sự người nghe có thể bị “phải lòng” giọng Quảng. Và teen Quảng cũng vui vẻ “phổ cập” giọng Quảng cho bạn bè, như một món quà quê. T.My, một cô bạn 9X, trong lần họp mặt offline với bạn bè mới ở Sài Gòn, bạn ấy đã nói tiếng Quảng. “Ban đầu đúng là cũng có bị trêu chọc, nhưng sau đó thì tụi nó còn bảo tớ dạy cho nói giọng Quảng nữa đó!” – cô bạn cười. Cô bạn tên Vân, người Thanh Hóa còn cho hay: “Tớ đã thử học nói giọng Quảng Nam qua một người bạn, nhưng thực sự nó còn khó hơn cả đọc tiếng Anh ấy”.
Hay như cô bạn tớ, một teen-girl Hà Nội chính gốc đã qua “khóc phổ cập giọng Quảng” của tớ, và sử dụng thành thạo giọng nói đặc biệt này. Cô bạn đã viết những dòng entry trên blog thế này: “Hum wa đi sốp-ping với con boạn bèn xe độp, mua được hưa kứa ố đẹp kén reng, mỗi tội pòa chủ boán hoàng mà mẹt lúc nồ cũng nhen nhó.” Nghĩa là: Hôm qua đi shopping với con bạn bằng xe đạp, mua được hai cái áo đẹp... cắn răng, mỗi tội bà chủ bán hàng mà mặt lúc nào cũng nhăn nhó. Đến chính tớ cũng choáng vì nể, bởi nhiều từ ngữ như “kén reng” (cắn răng) chỉ ở những vùng rất sâu rất xa như Duy Hải (huyện Duy Xuyên) người ta mới còn dùng, vậy mà cô bạn lại tỏ ra vô cùng sành sỏi. Cô bạn nói mình yêu quý giọng Quảng, vì nó đặc biệt chất phác.
Chuyện một tiếng nói được biến chuyển thành nhiều giọng nói thật ra rất phổ biến trên thế giới. Như tiếng Anh của người Sing được gọi là “Singlish”, ngoài ra còn có thứ tiếng Anh của người Mỹ, người Úc, người Anh...
Câu chuyện về tiếng Quảng cho thấy một thế hệ 9X rất cá tính và cũng rất rộng lòng, yêu sự khác biệt của mình và cũng yêu sự khác biệt của người khác.
TRẦN HÀ MY
(Lớp 11/1, trường THPT Sào Nam)

Mì Quảng
:
Bài viết khá độc ... Phải học thêm tiếng quảng thôi "Hum wa đi sốp-ping với con boạn bèn xe độp, mua được hưa kứa ố đẹp ...kén reng, mỗi tội pòa chủ boán hoàng mà mẹt lúc nồ cũng nhen nhó" Đúng là Quảng Nôm đẹc sệt ... |
Thi452003
:
| Nếu nói chuyện bình thường với ng khác mình vẫn dùng giọng Quảng nhưng mà trong học tập này nọ thì nên chỉnh lại những từ khó nghe tí. Yêu Quảng Nam và yêu tất cả những gì thuộc về QN |
anphunl
:
| Tự hào giọng Quảng Nam, việc gì phải đãi giọng. Tôi cực ghét những người đãi giọng, nhất là khi mới đi đâu xa về đã bày đặt nói giọng khác. Thật là mất gốc |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|




... Phải học thêm tiếng quảng thôi "Hum wa đi sốp-ping với con boạn bèn xe độp, mua được hưa kứa ố đẹp ...kén reng, mỗi tội pòa chủ boán hoàng mà mẹt lúc nồ cũng nhen nhó" Đúng là Quảng Nôm đẹc sệt
...


