Gửi đến người phụ nữ của bạn những thông điệp nhân Ngày 8-3.
Đóng cửa phòng trong sự thắc mắc của mẹ, tôi mở ba lô, sau vài phút lục lọi mới lấy ra được tấm thiệp. Tôi ngồi cắn cái đầu bút, vốn đã nhiều dấu răng.
Cha mẹ tôi ít khi bộc lộ tình cảm. Tôi chưa bao giờ thấy cha nói cha thương mẹ, chưa thấy hai người kỉ niệm ngày cưới. Những dịp đặc biệt để mọi người thể hiện tình cảm hầu như luôn thiếu vắng trong gia đình tôi. Mặc dù nhà tôi không thiếu thốn nhưng tôi chỉ biết khái niệm ngày sinh nhật khi thằng bạn năm cấp 1 hí hửng đưa thiệp mời sinh nhật.

Ngày 8 tháng 3 luôn là ngày mẹ tôi hỏi: "Hôm nay ở trường có tổ chức gì không con?". Tôi huyên thuyên kể. Mẹ nấu cơm như thường lệ. Cả nhà xem TV chương trình đặc biệt ca ngợi người phụ nữ. Việc thể hiện tình cảm thiếu vắng đến độ nhiều lúc tôi thấy ngạc nhiên tại sao lúc nhỏ mình chưa bao giờ hỏi mẹ: "Sao mẹ không nói mẹ thương con?"
Phải đến năm cấp 3 đi học xa nhà, tôi mới thấy rõ cách thể hiện tình cảm mẹ hơn lúc nào hết. Những ngày đầu, khi chưa thuê được phòng ở Sài Gòn, cha luôn chở tôi từ Biên Hoà đến trường ở Sài Gòn từ lúc 5 giờ. Mẹ luôn thức dậy lúc 4 giờ chuẩn bị bữa sáng. Tôi nhớ nhất những sớm mờ sương cha chở tôi đi học.
Tôi dậy trễ nên không kịp ăn sáng. Vừa ra đến đầu hẻm thì mẹ chạy theo, dúi vào tay tôi một quả trứng luộc. Lúc đó tôi cằn nhằn: "Con vô trường mua đồ ăn được rồi mà". Chắc mẹ không biết tôi mân mê quả trứng trong tay như thế suốt 30 cây số ngồi sau lưng cha.

Tôi tin rằng mình có một gia đình hạnh phúc. Tôi hiểu mẹ và tin rằng mẹ cũng hiểu mình thương mẹ. Tôi chưa nói với mẹ điều đó bao giờ. Vài năm gần đây, tôi đủ lớn để thấy ngượng khi đến ngày 8 tháng 3 mình không làm gì cho mẹ. Nhưng thôi, nếu có bày vẻ chắc mẹ sẽ cười, quê chết.
8 tháng 3 năm ngoái, tôi vò đầu bức tóc không biết sẽ mua gì tặng bạn gái. Qua những ngày lễ tết và Valentine, ý tưởng quà tặng của tôi đã cạn kiệt. Sau khi tóc trên đầu đã rụng một phần ba, tôi cũng có một món quà nho nhỏ. Đúng hôm 8 tháng 3, sau khi tặng quà và nhận được những lời cám ơn, tôi chở bạn gái đi một vòng thành phố để bạn mua quà tặng mẹ bạn. Cuối ngày, cô bạn dúi vào tay tôi một chiếc kẹp bảo tôi về tặng mẹ mình. Tôi lại chạy một vòng mua về thêm hai cái thiệp nhỏ.
Chị tôi vừa gõ cửa vừa nói với mẹ: "Thằng Tí không chịu ra ăn cơm mẹ ơi". Sau khi lấy hết can đảm, tôi mở cửa phòng, đưa quà cho mẹ và chị. Mẹ ngạc nhiên mở quà và đọc thiệp. Tôi thừa thải cầm chén cơm, so đôi đũa, lén nhìn mẹ.
Mẹ cười: "Thằng này bày đặt" và không cảm ơn tôi. Cả nhà ăn cơm, mẹ tôi mắt long lanh, không nói gì những phút sau đó. Tôi vừa hạnh phúc, vừa tự trách mình trong ngày 8 tháng 3 đầu tiên.
N.H.N

ngocchauit
:
|
Tôi cảm ơn bạn vì đã nói thay lời cho rất rất nhiều người.Bởi vì , từ nhỏ đã ở với Mẹ,và có lẽ lúc đó cuộc sống còn khốn khó,Mẹ phải bôn chen từng ngày với những công việc có thể.Hơn ai hết,tôi và chính tôi hiểu Mẹ nhiều lắm,đôi lúc muốn làm một cái gì đó để thể hiện tình cảm với Mẹ nhưng các bạn biết sao không?Tôi...ngượng vì không biết nói gì đây bởi vì tình thương Mẹ tôi dấu trong lòng.Đôi lúc tôi muốn làm thật nhiều tiền để đưa cho Mẹ để Mẹ không còn những buổi sáng dậy sớm để bày hàng ra bán,không còn những buổi chiều Mẹ về muộn.Tôi thương Mẹ là vậy nhưng biết làm sao đây?là một cậu sinh viên xa nhà,đôi lúc nhớ nhà và nhớ Mẹ lắm. Lớn lên như bây giờ,và lại đến ngày 8-3 , tôi đã có lần tặng hoa cho người tôi thương,lúc đó cũng ngượng thật nhưng mà cũng không ngượng bằng lúc tôi nói với Mẹ.Nhưng tôi tin chắc rằng Mẹ tôi sẽ và đã hiểu cho tôi.Bởi vì tôi thương Mẹ.Mẹ là người phụ nữ tôi thương nhất,nếu sau này tôi có gia đình thì vợ tôi cũng chỉ là người phụ nữ thứ hai trong đời tôi thương.!!! |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






