![]()
Có đôi lần bất chợt anh cười
Nụ cười của trăng của sao và của
gió
Ngày xưa nụ cười ấy
Ngây ngất anh dành cho em
Nhưng em vô tình
Lướt qua đời anh
Nụ cười anh vụt tắt
Đôi mắt anh chợt buồn.
Thời gian dắt hai ta lớn lên
Một chiều bắt gặp anh cười
Em giật mình
Rồi hụt hẫng chênh vênh
Anh cười đẹp hơn xưa gấp bội
Nhưng anh cười không phải để cho em.
LY SAN
(12/5 THPT chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm,
Tam Kỳ, Quảng Nam)
Thêm bài này vào danh sách ưa thích
Lời Bình (1)

chuotcong
:
|
Nhỏ Ly San ni thiệt là , mới học 12 mà reng viết cứ như người "đã có hơn mười năm yêu" ,hi.Viết rất tỉnh mà cũng đầy cảm xúc,không thốt ra lời nào hối tiếc, mà sao ta nghe đầy...tiếc nuối!Ôi, trên đời thêm một người đa cảm nữa làm gì hả trời? Nhỏ sau ni rồi cũng dzui ít buồn nhiều thôi nhỏ à... |
Viết lời bình
Bạn phải đăng nhập để gửi lời bình. Xin vui lòng đăng ký nếu Bạn chưa có tài khoản
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






