Nay là Tết ông Táo rồi ba me nhỉ. Tết đến làm nỗi nhớ nhà của con da diết thêm. Mà có lẽ không chỉ riêng con, ai sống xa quê, ăn Tết xa quê mà không nhớ nhà. ![]()

Chắc sáng mai cúng ông Táo xong, me lại chép miệng: "Lại thêm một năm bé ba ăn Tết một mình ở xứ lạnh". Con có lớn đi bao nhiêu nữa, me vẫn thích gọi con bằng bé. Rồi me lén lén lau vội nhũng giọt nước sắp rơi từ khóe mắt (con tưởng tượng vậy).
Cây mai nhà nội, từ ngày con đi, ba một mình tước lá. Có lẽ ba nghĩ chỉ còn một mình ba cầu mong cho năm nay mai cũng sẽ khoe sắc vàng tươi. Không phải một mình ba đâu. con ở xa cũng mong như vậy.
Con ở đây nghe Tết về bằng kí ức. Mùi dưa me muối, mùi bánh me sấy, mùi trầm ba đốt đón giao thừa. Và cả mùi của ấm trà nóng ba pha để cả nhà quây quần đêm giao thừa, chờ cho chuông đồng hồ gõ 12 tiếng, rồi cả nhà đón năm mới sang bằng những câu chúc ấm lòng nhau. Có khi kí ức rủ nhau ùa về làm một ngày bận rộn của con dịu lại, mùi của không khí đầm ấm gia đình làm mắt con cay cay vì nhớ.
Lại một mùa xuân nữa xa quê...
Ngồi lặng nghe câu hát chúc xuân về....
PHAM HANH TRAN (Tokyo)

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






