Tuổi Trẻ Quảng Nam

Thứ Tư, 23 / 5 / 2012
Cỡ chữ
  • Cỡ chữ lớn
  •  Cỡ chữ mặc định
  • Cỡ chữ nhỏ
Trang chủ Nhịp Sống Trẻ Tình Bạn - Tình Yêu Để thương áo len cài vội...

Để thương áo len cài vội...

Gửi cho bạn bè

Một buổi rét nào bỗng nhớ ngày đông năm cũ. Rét ngọt rét bùi hay thấu buốt xương da. Người bạn gái vào Sài Gòn làm việc, gửi e-mail về hỏi: "Bây giờ màu gì mùa đông Hà Nội?".

Không dám trả lời mùa đông màu xám, sợ làm bạn mềm lòng mà nguội lạnh tàn tro. Lại miên man hồi niệm đông nào bạn và mình rủ nhau đi sắm Tết, mua tặng nhau một áo len hồng, nghe hương ấm nồng nàn còn ngọt suốt giêng hai... Thế là vội vàng gõ cho bạn những dòng thương nhớ, như thể sợ thời gian trôi qua sẽ chẳng bao giờ lại nữa. Rằng, "Hà Nội mùa đông màu ấm!".


Lời tạm biệt, bạn lưu luyến bâng quơ "nhớ sắc hoa đào"...

Bạn ở phương Nam ngập bốn mùa nắng gió. Những chiếc áo khoác mang từ ngoài Bắc vào cũng chẳng mấy khi có dịp dùng đến. Thoảng gặp ngày thu se se gió là lập tức điệu đàng áo len mỏng giòn duyên má đào. Hay chăng, cái gì ít thì cũng dễ trở nên quý hiếm hơn?!...

Mùa đông hết thảy các loài chim đều rủ nhau bay về Nam trú rét, bạn lại nhìn trong cánh nhạn lai hồng nỗi thao thiết cố hương. Thở không khí Sài Gòn mà giọng nói vẫn trong trẻo, vẫn dịu dàng như đêm Hà Nội. Vẫn lãng mạn bát phố một mình dẫu đất Sài thành bất tận đến tàn khuya, và tíu tít tâm tư lúc đi đường gặp một người quen cũ. Bạn bảo, thói quen ghi nhật ký cũng bắt đầu từ đấy...

Mùa đông năm nay được nhuận thêm một tháng, như là phép bù trừ cho sự chậm trễ của nàng Bân tháng ba thương chồng đan áo. Bạn gọi điện ra khoe mai vàng đã kín cội phương Nam, thời tiết ấm và đất trời đẹp lắm! Chỉ tiếc cái nắng cận xích đạo nào dễ chịu hiểu cho tấm lòng con gái Bắc, thèm ơi là món thịt nấu đông của mẹ mà đành tạm bằng lòng với trứng thịt kho tàu.

Cũng đủ biết bạn đang cồn cào gan ruột bao nhiêu! Lời tạm biệt, bạn lưu luyến bâng quơ "nhớ sắc hoa đào"... Thì lại ngược một vòng lên những chốn đã thung thăng. Đào Nhật Tân hãy còn ngậm nụ sương mai, đâu đã dám khoe cười gió đông e ấp! Mưa bụi lây rây vương vấn bước chân người. Chưa dám biết làm sao cho khỏi nhớ, bỗng nghe lòng mình đã nhẹ hẫng nỗi nguyên sơ...

Cuối cùng, bạn cũng đã quyết định tạm gác lại mọi bộn bề công việc để về Bắc ăn Tết với gia đình và bạn bè thân nhớ. Không chọn phương tiện máy bay hay ôtô, bạn sẽ đi bằng tàu hỏa để cảm nhận trọn vẹn chiều dài đất nước mình đang lên sắc lên hương. Chỉ còn ba mươi giờ đồng hồ nữa thôi, bạn sẽ lại được ùa vào lòng Hà Nội như một cô bé con, và thoả thích chọn cho mình sắc áo len ngày mai xuống phố...

Trước khi đoàn tàu về tới đích mùa xuân, bạn cũng đã kịp thiêm thiếp mơ màng ru giấc ngủ ngon say. Trong cơn mơ diễm thường ấy, hành khách đi tàu không khỏi ngạc nhiên, bởi có một cô gái luôn thảng thốt giật mình, dồn nén vỡ tung cảm xúc và mộng mị reo lên: "Nhớ ơi, màu ấm!".

HOÀNG HÙNG HÀ

Lời Bình (0)add comment

Viết lời bình
Bạn phải đăng nhập để gửi lời bình. Xin vui lòng đăng ký nếu Bạn chưa có tài khoản

busy
 

Tình Bạn - Tình Yêu

Đêm trước ngày cưới Đêm trước ngày cưới 11h đêm, đám thanh niên đã thôi không nhảy hát, anh phụ trách loa đài cũng kiểm kê lại ...
 
Kỷ niệm Noel Kỷ niệm Noel   Trời vẫn nắng mà không gian trở lạnh,Mùa Noel đến giữa mùa thi!Lòng vấn vương nào...
 
Cách nghĩ của người “ế” Cách nghĩ của người “ế” “Rồi sẽ có người thích hợp với mình”: Dù tồn tại người thích hợp nhất với b...
 
Con đang nghe Tết về... Con đang nghe Tết về... Nay là Tết ông Táo rồi ba me nhỉ. Tết đến làm nỗi nhớ nhà của con da diết thêm. Mà c...
 
Để thương áo len cài vội... Để thương áo len cài vội... Một buổi rét nào bỗng nhớ ngày đông năm cũ. Rét ngọt rét bùi hay thấu buốt xương da....
 
Như một  lời chia tay Như một lời chia tay Tiếng nhạc rưng rưng như nước mắt chực trào ra trên khóe mi nàng thiếu nữ, những giây...
 
Yêu nhau khi cùng đi tự tử trên cầu Yêu nhau khi cùng đi tự tử trên cầu Một anh chàng tan nát trái tim vì mất hôn thê định nhảy cầu tự vẫn, không ngờ gặp đ...
 
Giấc mơ vỡ Giấc mơ vỡ Thuần về trường khi em đã mặc áo dài trắng được một tháng, tức là mới làm quen v...