Em vẫn ngày ngày đi về qua con đường ấy - con đường vốn dĩ không có gì đặc biệt, nhưng nó khác ở chỗ ngày ngày anh cũng đi qua con đường ấy.
Vậy mà chẳng bao giờ mình có thể gặp nhau, mà nếu có gặp em cũng tự hứa với lòng sẽ chào anh như một người bạn rất đỗi bình thường, để biết rằng sau đó sẽ có người quay vội đi với khóe mắt cay cay, vì người đó đã vừa nói dối chính bản thân mình. Với em, anh mãi mãi là một người quan trọng.

Tình cờ gặp đứa bạn cũ, nó nói công việc của anh dạo này gặp nhiều khó khăn nên anh ốm hơn ngày trước nhiều lắm. Em nghe mà nhói lòng, đã bao lâu rồi mình chưa gặp nhau? Để tối nay lặng lẽ đứng nhìn anh từ một góc khuất, không biết anh có kịp cảm nhận được... Nhưng em đã rất vui vì được thấy nụ cười của anh - sau bao khó khăn trở ngại, và dù nụ cười ấy không phải dành cho em...
Vậy là lời hứa có thể chào anh như một người bạn bình thường em cũng không thể làm được. Đối diện với anh thật khó, nói được lòng mình càng khó! Nhiều lúc em muốn nói hết tình cảm của mình, nhưng khi gặp anh, em lại thấy điều đó thật sự không dễ một chút nào. Dù sao em cũng là con gái, em cũng có một chút lòng kiêu hãnh của bản thân mình, em không muốn mình lại là người nói trước.
Có nhiều lúc em cảm nhận được sự quan tâm và một điều gì đó nồng ấm từ anh, nhưng tại sao anh lại không nói, có phải vì tình cảm đó đối với anh thật sự vẫn còn chưa đủ lớn? Để rồi cả hai cùng im lặng, để những buổi nói chuyện rơi vào khoảng không, để một ngày em quyết định rời xa anh, và để một ngày anh có thể nói với em những điều anh đang nghĩ... Em không muốn thấy tình cảm của mình như một vở kịch câm, có thể nào chỉ vì im lặng mà cuối cùng mình lại trở thành những người đi ngang cuộc đời nhau?
Sài Gòn những ngày cuối năm - vội vã với những dự định. Một mình giữa phố trong khí trời se se lạnh, em cảm thấy lòng ấm áp hơn khi nghĩ về những người mình yêu thương. Vừa nhận được tin nhắn của anh - có lẽ không cần anh nói, cũng không cần em nói - tình yêu của chúng ta sẽ nói... Em tin!
NGUYỄN THẢO NGUYÊN

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






