(TTQN)
Hai ngày sau cái tin vui “trời đánh” ấy, má “Ky” đau đớn không sao chịu được. Má không dám nhìn vào thẳng sự thật là thằng út mình, đứa con bé bỏng của mình đã đỗ vào trường học danh giá nhất tỉnh. Ngôi trường mà nó hằng mơ ước từ nhỏ, ngôi trường chan chứa tình yêu của nó dành cho má, nhưng....
Má phải đối mặt với sự thật trước mắt là chẳng có nỗi một phần mười trong cái số tiền học phí của nó. Có nhiều lúc má nghĩ quẩn :”Hay là thôi vậy. để nó ở nhà chứ tiền đâu cho nó học, tiền ăn còn không có mà......”. Nhưng rồi má lại thôi, có mỗi thằng con út ngoan mà nó lại học được chẳng lẽ má để nó dẫm lại vết xe đổ của má và ba nó sao. Thế là...
Sáng hôm sau, ở bãi chợ làng người ta chứng kiến một sự việc lạ. Một người phụ nữ vác tấm bảng to tướng đi khắp chợ. Ai nhìn thấy cũng rơi lệ :”Lạy ông đi qua lạy bà đi lại, ai có việc gì cho con xin làm với, con cần tiền để cho đứa con nhỏ đi học, tội nó quá !”. Có người nhìn thấy lại hỏi chuyện, có người chỉ biết nhìn khóc và bỏ đi vì thật ra, ở cái làng quê này không chỉ má gặp phải hoàn cảnh này. Đất sỏi đá, thậm chí có nơi toàn là cát trắng thì làm sao có thế sinh sống bình thường được huống chi hai chữ “làm giàu” được. Cái nghèo dai dẳng từ bao đời nay vẫn đeo đuổi người dân Trà Lý, khiến con người ta không ngước đầu lên được.
Nhưng may mắn cho má có người đã hiểu ra” Muốn cho mảnh đất này khấm khá lên chỉ còn biết trông chờ vào những người như thằng Út của má mà thôi.”. Tuy là vậy, nhưng có lòng mà không có sức nên ai cũng chỉ biết chia sẻ mà thôi.
Thật tội nghiệp, ngay từ tờ mờ sáng má đã thức dậy ra chợ ngồi, chỉ để lại ba củ khoai cho đàn con nhỏ của mình. Bi hài nhất ở chỗ má đi mà không cho tụi nó biết, chỉ nói dối chúng là đi gặp bà con xa. Làm việc tốt cho con mà không dám nhận, yêu con mà không dám nói cho chúng biết hoàn cảnh lúc bây giờ, má sợ chúng lo đâm ra làm quẩn thì tội nghiệp. Nhất là thằng con Út, giờ mà cho nó biết thì coi như báo cho nó nghĩ học vì vốn dĩ nó thương má nó lắm.
Làm sao nó có thể để má nó chịu khỗ vì nó như thế được, thà nghĩ học còn hơn. Càng nghĩ càng lo, người phụ nữ mới tuổi đôi mươi đã làm quen với màu bạc bạc của tuổi già. Vất vả quá mà, lo nghĩ quá mà, đâm vào bế tắc, má chỉ còn biết cách nghĩ và nghĩ thật nhiều cho đến hồi nào ra thì thôi. Mà không có hạt bụi đời nào lại không bay đi khi có gió mạnh, tóc má đã bạc thật rồi.

Trở lại với buổi chợ hôm ấy, trong cái thế cùng quẫn người phụ nữ đã nghĩ ra hạ sách như thế ! Và chỉ như thế mới lo được cho đàn con mình thôi ! Không một công việc, không một lời hứa hẹn, chỉ là những lời động viên, an ủi chẳng đủ để giải quyết trăn trở của má. Ra về trong nỗi buồn khôn xiết cùng bao ánh mắt đồng cảm, má vừa đi vừa lau đi cái thứ gì đó mà người ta hay gọi là nước mắt mà ở đây là thứ nước mắt đắng cay tận cùng. Giờ thì má đã nhận ra, không phải má là người bất hạnh nhất trong cuộc đời này mà còn nhiều người còn đáng thương hơn má gấp trăm ngàn lần, nên cách này chẳng mang lại chút hy vọng dù chỉ là mỏng mong. Thất vọng tràn trề, người phụ nữ lặng lẽ ra về giữa buổi chiều mùa hè đầy nóng bức....
Nóng, lạnh, run, sợ..... Đôi khi những cảm giác ấy làm người ta phải rùng mình, thế mà má, một con người bé nhỏ lại phải gánh chịu tất cả. Thật đáng thương cho số phận con người sinh không đúng nơi, sống không ra con người. Tìm về trong vô vọng má lại bắt gặp đứa con út của mình. Lần này, nó không háo hức như lần trước, nó chỉ chào má rồi đi trong lặng lẽ. Chắc nó hiểu giờ má đang nghĩ tới chuyện của nó nên nó không dám nói ý là chỉ tùy má nó thôi.
Trong khi đó, má lại nhìn nó với ánh mắt trìu mến. Nó cảm nhận được cái thăm thẳm trong mắt má, cái buồn vời vợi và có gì đó xa xăm. Ánh mắt này nó đã gặp nhiều lần, nhưng sao hôm nay nó khác mọi ngày thế. Hay là có chuyện gì rồi đây không biết nữa, dù sao nó cũng hiểu bởi vì từ ngày nó biết suy nghĩ thì chưa bao giờ nó nhìn được một tia sáng hạnh phúc trong đôi mắt hiền hậu của má nó.Còn má “Ky” thì lại nhìn nó bằng trái tim yêu thương, thương xót nhưng không nó lên lời. Khi má con đang nhìn nhau một cách lạ lùng thì..bỗng....
- Có chị Hai ở nhà không ? Chị hai ơi..chị hai...!
Tất cả được chấm dứt nhưng những ngờ vực thì vẫn đeo đẳng thằng Ky mãi không nguôi. Giờ nó đang tò mò không biết ai ngoài kia, xưa nay làm gì có ai vào nhà nó ngoài bà Tư hàng xóm. Mà đúng thật, căn nhà cũ kĩ dột nát như thế này thì ai dám vào chứ, không biết ai thế nhỉ ? Rồi tự nhiên có thứ ánh sáng gì đó tràn ngập vào mắt má và cả nó. Một thứ ánh sáng chói lói, có chút gì đó ấm áp, mà chưa bao giờ hai má con thấy. Có lẽ có điều gì đó sắp đến với gia đình bé nhỏ của má rồi, nhưng lần này không biết con người kia sẽ mang đến cái gì đây. Niềm vui thì chẳng dám mơ ước chứ bất hạnh thì họ gặp nhiều rồi. Thêm một điều nữa chắc cũng không sao, làm gì có điều nào bất hạnh hơn hoàn cảnh của họ bây giờ nữa. Chậc, chờ xem....
Hạnh phúc đơn giản chỉ là sẽ chia. Hãy chờ xem phần ba, bạn nhé !
NHÓM BÚT TRẺ TTQN

HATIEUTHIEN
:
Mình dân Trà Lý nè! Mà đâu thấy ai có cảnh ngộ như dzậy đâu. Dân Trà Lý tuy không giàu nhưng cũng không nghèo tới mức đó đâu. Câu chuyện của bạn là thật hay hư cấu dzậy.Hì ! Nhưng cũng chúc mừng, lớp tự nhiên viết được vậy là pro oài . Cũng đáng đợi phần ba chứ nhỉ!! |
SacloTieu
:
Ặc...Thì thằng Nhựt đù đù 11/2 chứ ai....Thằng ni rãnh ghê nhưng dù sao viết cũng được ! Thằng rỗi hơi ! Hix....hixx............ |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






