(TTQN) Đã hai năm rồi, kể từ ngày hôm ấy...
Một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều ở làng quê nghèo Trà Lý, một con người đã chết đi cùng năm tháng như má “Ky” cũng không sao che dấu được nổi buồn số phận. Ánh nắng chói chang của mùa hè làm má đổ không biết bao nhiêu là mồ hôi cùng theo đó là những trăn trở, lo toan cho đàn con của mình.

Thật khỗ, thằng lớn năm ni thi đại học mà không có tiền cho nó học. Ước chừng, má có thể làm gì để kiểm ra tiền nuôi bọn nó thì má sẵn sàng làm tất. Nhưng ai cũng biết, ở cái mảnh đất cằn cổi, con gà cũng sống không nổi vì không có thức ăn như thế này thì lấy ai có việc cho má “Ky” làm. Quanh quanh với mấy luống khoai mà má mệt không gì kể xiết huống chi giờ nghĩ tới việc mở rộng đất trồng nữa.
Đang tất bật với công việc, má nghe có tiếng ai như đang gọi mình. Vội vàng lên bờ, má xoăn ống quần lên rồi theo đường bờ chạy tới chỗ có tiếng kêu. Hóa ra tiếng kêu ấy là của thằng út, nhà má có năm đứa con trong đó thằng út được má thương nhất vì nó biết má khỗ nên cố gắng học, nghe đâu cũng được lắm. Má tới gần hỏi nó:
- Cái chi mà kêu má như “giặc” thế Ky ? (Ky là tên má gọi thằng út )
- Má ơi.....co..con..con....
Tiếng thằng nhỏ lúc nãy cao von vót giờ lại như nhỏ lại. Nó càng nói nhỏ thì má lại càng tò mò:
- Có chi nói đại cho má nghe đi con làm gì mà sợ thế...Hay là nhà hết gạo, để má cuốc xong đám này rồi má đi mua gạo cho.
Má “Ky” nói vậy, nhưng thật ra từ hai tháng nay má toàn mượn tiền của bà tư hàng xóm để mua gạo cho chúng ăn chứ má làm gì ra tiền để mua gạo. Người phụ nữ này nói dối con mình như một diễn viên thực thụ, một diễn viên diễn bằng cả trái tim mình. Trời càng lúc càng nóng mà thằng út lại cứ úp úp mở mở, má bực hết cả mình. Má quát lớn:
- Nói đi...Không nói ra đây chi nắng...Thôi má biết rồi về học bài đi, để má lo....
Bây giờ thằng út mới thụt thò cái gì đó từ phía sau lưng. Nó rút ra nhè nhẹ đưa cho má nó một cái tờ giấy hồng hồng rồi nó chạy đi. Má chẳng kịp giữ nó lại nữa, nhưng nó đưa cho má tờ giấy đó làm má tò mò. Má lấy chiếc khăn nhỏ nhỏ màu tím của mình lau trán rồi từ từ đọc.
- Ôi!
-Trời ơi...!
Rồi má khóc...
Thật sung sướng biết bao nhiêu, đứa con này thật hiếu thảo. À,mà sao mình không nhớ nỗi hôm nay nó phải... Thật tội cho nó, chắc nó đi một mình buồn lắm,nhưng mình bận quá nên quên bẽn đi mất. Mà..giờ lấy gì cho nó đi đây.Trời ơi ! Sao con lại sinh vào đúng cái nhà này hả con ! Thật khỗ cho con quá ! Giờ má biết phải làm sao đây ? Không lẽ không cho con đi, nhưng má biết lấy gì cho con đi chừ...
Người đàn bà chảy những giọt lệ của mình trên hai gò má đỏ hây hây. Có lẻ giờ đây má phải trằn trọc biết bao, thật ra...
Má cất tờ giấy đi rồi cuốc tiếp đám còn lại. Nhưng những suy nghĩ lo toan hiện rõ trên khuôn mặt của người đàn bà lam lũ này. Lại một khó khăn mới, nhưng biết làm sao, chúng đều là con của má mà, không lo cho chúng thì lo cho ai giờ.
Người cha, trụ cột của gia đình đã ra đi từ năm trước, để lại bao nhiêu là gánh nặng cho má “Ky”, giờ đây tin mừng đã trở thành tin dữ. Không biết rồi đây má “Ky” sẽ giải quyết ra sao, chỉ biết trước mắt là năm bốn đôi mắt ngơ ngác nhìn má ở nhà cũng như thằng anh cả đang vật vả kiếm tiền học ở trong Sài Gòn Nhiều khi má muốn chết quách cho xong chuyện.
Nhưng nghĩ tới đàn con thơ, má không nỡ. Rồi đây, những suy nghĩ kia cũng sẽ giày vò má đến chết mất. Giá như có ba nó ở đây thì tốt biết bao. Đám khoai hôm nay dường như dài hơn mấy hôm và nỗi buồn của má hôm nay lại dường như não nề hơn. Tin vui ấy như tiếng gió du dương ru nhẹ tâm hồn má nhưng nghĩ lại cũng như tiếng sấm bên tai đeo đẳng, vang vang, chói tai...
Đoạn cuối của câu chuyện sẽ ra sao. Ta hãy chờ nhé!
NHÓM BÚT TRẺ TTQN

MrZenith
:
Hix...không biết nội dung của bức thư ấy ra sao nhỉ ! Làm người ta tò mò, nghe thì cũng cảm động nhưng không biết đoạn kết sao đây ! Đành chờ vậy ! Nhanh nha bạn ! |
GocNhinKhac
:
Òh...thấy cũng được! Để coi luôn phần 2 thử sao, tui cũng đoán được nội dung rồi nhưng để coi đúng không đã. Nghi đúng quá ! |
gagodangthuong
:
mình đang rất tò mò về phần sau của câu chuyện ... Đọc đoạn trên mình cũng thấy rất cảm động |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|




...


