Phía trước nhà tôi là một con phố lặng. Thỉnh thoảng mới thấy vài chiếc xe lướt qua đơn điệu. Và cuộc sống cũng tương tự như thế. Nghĩa là nhà nào lo việc nấy, trẻ con cũng ở trong nhà suốt ngày chứ không tụ tập bày trò.
Bà rất hay hỏi thăm và thường trò chuyện rất lâu với mọi người ở đây. Dường như công việc chính của bà là đi nói chuyện cho đỡ buồn. Bà nói rất nhiều nhưng chưa bao giờ nói về mình, toàn là chuyện thiên hạ. Và đôi khi người ta tỏ ra khó chịu. Có người bảo bà lo đem về cho lợn ăn đi, đứng đấy mà nói thì có khi lợn chết vì đói. Thế mà bà chẳng giận ai bao giờ, ai nói gì bà cũng cười, rồi lại nói. Dù sao thì bà cũng làm con phố này rộn ràng lên một chút.
Bẵng đi mấy ngày, rồi cả tuần không thấy bà lại phố. Phố đã lặng nay càng yên ắng hơn. Người ta có vẻ nhớ. Thỉnh thoảng có người hỏi bâng quơ: "Bà ấy bị làm sao ấy nhỉ?". Rồi cũng thôi, để tâm làm gì những chuyện không phải của mình.
Cách đây mấy ngày, người ta mới biết bà lâm bệnh nặng rồi qua đời. Bà đi để lại hai đứa con mà đứa lớn mới mười hai tuổi, cùng một đàn lợn. Bà chẳng có ai thân thích, những nhà xung quanh phải góp tiền làm đám tang cho bà. Ở phố tôi, vài người đùa nhau: "Từ nay không có ai lấy thức ăn thừa, lại phải tốn công đi đổ". Nói rồi họ lại rưng rưng: "Chẳng biết hai đứa nhỏ sẽ ra sao?"...
Giờ thì chẳng còn ai để tôi nhăn nhó mỗi khi đang học bài mà lại nghe tiếng cười nói sang sảng. Phố giờ buồn quá. Đôi khi người ta lại mong chờ những điều mà họ biết chắc rằng sẽ chẳng thể nào trở lại...
TỐNG THỊ BÍCH THUẬN
(11C3, THPT Nguyễn Duy Hiệu, Điện Bàn, Quảng Nam)

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
- Con đang nghe Tết về...
- Để thương áo len cài vội...
- Như một lời chia tay
- Yêu nhau khi cùng đi tự tử trên cầu
- Giấc mơ vỡ






