(TTQN) - Chung một cộng đồng blog nhưng mỗi người lại có một góc riêng sâu thẳm trong tâm hồn. Họ lặng lẽ với những bông hồng tươi thắm được trưng lên trên những trang blog dành riêng cho mẹ, cho tình mẫu tử trong mùa Vu lan!
Cũng như tất cả những người mẹ Việt Nam, có rất nhiều người mẹ đã không còn tình thương ở con cái. Hãy nghĩ đến những người đã từng làm mẹ, mà tài sản của mẹ là những đứa con khôn lớn nay đã mãi ra đi.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ (Quảng Nam) đã tình nguyện hiến dâng các con cháu của mình cho Tổ quốc Việt Nam yêu quý trong cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc. Mẹ có đến 9 người con đều hy sinh cả, các anh ấy ra đi để lại cho mẹ những nổi buồn vô hạn, mẹ cũng được làm mẹ nhưng những bông hồng ấy ai sẽ kính dâng lên mẹ?
Còn biết bao nhiêu người mẹ nữa, như những người già còm cõi trong tay với tập vé số, bà mẹ già với gánh hàng rong, những bà lão xin ăn trên hè phố.
Đó là những người mẹ, nhưng con của mẹ đâu? Có bông hồng nào dành cho những người mẹ ấy không? Họ có hưởng được cái hạnh phúc làm mẹ không?
Có những blog viết riêng tặng mẹ nhưng.... mẹ sẽ không bao giờ đọc được, thế mà các bạn vẫn muốn viết...Vì muốn làm một cái gì đó tặng mẹ. Có bạn mẹ đã ra đi rất sớm với "căn bệnh" di căn, tai nạn...! Blog Khoa Văn - Mẹ ơi!...mẹ ra đi ba buồn lắm, ba buồn mà trước mắt con ba cứ như người cứng cõi, nhưng phía sau ấy là nổi buồn vô bờ bến, gò má ba tóp đi. Ba luôn động viên đó là số phận của cuộc đời con! con hãy cố gắng học để "nơi ấy" mẹ vui con nhé.
Quỳnh An - Sinh viên đại học Sư phạm cảm nhận về mẹ: Mẹ ạ! Sài Gòn sẽ đón con với rực rỡ ánh nắng, với nhịp sống tất bật, hối hả và bon chen. Sài Gòn sẽ đón bước chân con, chỉ một mình con và con sẽ phải tự bươn chải, cố gắng, sẽ tự xoay sở cho chính bản thân con. Mẹ đã chuẩn bị hành trang cho con bước vào cuộc sống tư lập, mẹ đã dạy con nhiều, thật nhiều. Mẹ đã cho con hiểu thế nào là "con người" và ý nghĩa thiêng liêng của hai từ ấy. Bây giờ con tiếc lắm thay năm nay không được ở bên mẹ cài lên áo mẹ cái hoa hồng tươi thắm vì năm nay con sống xa mẹ rồi mẹ ạ.
Hoàng Nam - du học sinh Nhật thổ lộ: Tiếc lắm thay con không được ở nhà để dâng lên cho mẹ cánh hồng. Con buồn lắm, niềm tự hào của con về sự "có" mẹ lần nữa không được chia sẻ, nỗi nhớ mẹ lại không chịu nguôi ngoai, càng khơi dậy lại trong lòng đứa con xa quê, cứ thỉnh thoảng lại nhói lên một cách dữ dội. Mẹ ơi! Một bông hồng tươi thắm nhất con sẽ tự đặt lên ngực mình để nhắc rằng con đang còn mẹ, con đang được hưởng thụ một điều quí nhất trên đời...
Những đứa con xa quê mượn blog để bày tỏ lòng kính yêu của mình đối với cha mẹ mình. Có bạn viết, con biết ba mẹ thương con, không đòi hỏi bất kỳ sự báo đáp nào và cũng chưa hề một lần trách con bất hiếu. Nhưng ở phương xa, con vẫn muốn làm một điều gì đó để báo đền. Có lẽ chỉ cần một điều đơn giản thôi, giữ được lòng từ của mình đối với kẻ khác như là cha mẹ đã thương yêu con suốt đời vậy.
Qua những trang blog ấy tình yêu đó sẽ tô thêm vẻ đẹp của giới trẻ hôm nay. Thi vị hơn nữa là qua những comment (bình luận) chia sẽ từ phía bạn bè, sẽ nguôi đi phần nào những ai không còn mẹ. Những lời chúc hạnh phúc cho những người còn có mẹ bên cạnh. Mẹ à con thương mẹ lắm mẹ biết không!
Mỗi chúng ta những ai đang làm người đều có mẹ, xin hãy nâng niu và chăm sóc mẹ mình thật chu đáo nhé .Và hãy yêu thương mẹ thật nhiều vì mẹ không chỉ là mẹ của mình, mẹ là một người mẹ, một người thầy, một người bạn và mẹ là nguồn sống thật ý nghĩa của mình đấy. Hãy dành cho mẹ những lời chúc thật tốt đẹp. Gửi đến các mẹ, những người mẹ Việt Nam những lời chúc tốt đẹp, trân trọng nhất. |
MÌ QUẢNG

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






