(TTQN) Chẳng biết biển có tự bao giờ nhưng trong tôi biển có từ một lần nghe và cảm nhận câu hát : "Biển vẫn thấy mình dài rộng thế, xa cánh buồm một chút đã cô đơn".
Biển oai hùng và kiêu hãnh thế, với muôn ngàn con sóng đêm ngày bền bỉ vỗ bờ những tưởng sẽ chẳng bao giờ thấy biển buồn.
Vậy mà không phải thế, người ta vẫn thường nói: "Kẻ yếu khóc vì yếu đuối, còn kẻ mạnh khóc vì bất lực", một ngày kia mọi thứ sẽ rời xa vòng tay rộng lớn và hiên ngang của biển, chỉ còn lại trơ trụi mình biển với những giọt nước mắt lăn dài tạo thành một màu xanh ngăn ngắt, đơn côi. Biển chỉ còn là một tấm gương phẳng lì để bình minh và hoàng hôn soi lại nhan sắc của mình lúc đầu và cuối ngày. Biển mơ ước lại những ngày xưa cũ kĩ ấy, có đầy đủ những hỉ nộ ái ố mà đời biển thấy ý nghĩa và bớt đơn độc hơn.
Mùa xuân biển xanh màu ngọc bích, biển xa tít tắp tới hết tầm nhìn là chỗ trời đất gặp nhau, mùa hạ biển mang những con gió thổi mát chốn trần gian và trôi dạt hết những đám mây đến tận cõi Tu - La xa mờ để khi mùa thu về biển bỗng dưng lạ thường, có lúc xanh ngút ngàn, có lúc đen sì rồi bỗng vàng sảm. Mùa đông biển gầm gừ suốt đêm ngày chênh vênh những con thuyền...
Bây giờ bắt đầu vào thu, tôi và những người bạn, người con thân yêu của Tam Kỳ trở về để vuốt ve và vỗ về biển, nhặt đi bớt những nỗi cô đơn và rát rưởi làm biển muộn phiền, để đi về tương lai biển vẫn giữ cho mình một màu xanh trong vắt như thuở hồng hoang. Biển biết rằng từ nay trở đi chúng ta chẳng bao giờ bỏ biển, chẳng bao giờ để những thứ dơ bẩn chất chồng lên đôi vai biển.
Khi chia tay biển dẫu có nhiều luyến tiếc nhưng hình như trong lòng biển vui lắm vì thấy muôn ngàn con sóng cứ cạp bờ rì rào như những tiếng vỗ tay đưa tiễn chúng tôi.
Tạm biệt biển 2010.
TỊNH TRÍ
>> Vì bãi biển quê hương sạch đẹp 2009!

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|






